Sơ Vũ giống như chú gà con bị siết chặt cổ họng bởi định mệnh, ngoan ngoãn di chuyển theo hướng dẫn của Thẩm Trạc, lưng cô dựa vào vách thang máy.
Trước mặt cô, chính là lồng ngực của anh.
Sơ Vũ chẳng ra dáng chút nào, mặt cô lập tức đỏ bừng lên.
Khi thang máy dừng ở một tầng trung gian, có chút rung lắc nhẹ. Ai đó bên trong không đứng vững, lảo đảo về phía trước, gây ra hiệu ứng domino, khiến những người khác cũng bị ảnh hưởng.
“Ưmnannan” Sơ Vũ che mặt mình để bảo vệ đôi má bầu bĩnh, nhưng kết quả là cả tay lẫn mặt cô đều tiếp xúc thân mật với bờ vai của Thẩm Trạc.
Cô gần như không chịu nổi cảm giác này, trong khoảnh khắc khi tay cô chạm vào anh, cô suýt bật ra một tiếng thở dài đầy thỏa mãn.
Như một kẻ biến thái, Sơ Vũ căm giận cấu mạnh vào cánh tay mình để kìm chế cảm xúc.
Khi thang máy mở cửa, Thẩm Trạc liếc nhìn cô đang lơ đãng c“Nếu không muốn đến muộn thì đi theo tôi.”
Sơ Vũ lúc này mới hoàn hồn, nhìn theo bóng dáng vững chãi của anh, cảm thấy tuyệt vọng. Vừa nãy trong thang máy chen chúc như vậy, cô không phản ứng gì.
Vậy mà chỉ cần thấy anh là bệnh cô lại tái phát.
Cô ngoan ngoãn đi theo anh, như một con robot nghe lệnh, rồi chợt nhận ra đây không phải là con đường quen thuộc.
Đi chưa được bao xa thì cô đã thấy tòa giảng đường biểu tượng của Đại học Kinh Đại. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì cô còn không biết trường có cánh cổng phụ này, thậm chí còn có bảo vệ đứng gác.
“Chú Trương, mở cửa giúp cháụ”
Thẩm Trạc chào hỏi người bảo vệ, cánh cửa liền được mở.
“Cậu nhóc này, lại đến sát giờ.” Bác bảo vệ trông có vẻ quen biết anh, rồi nhìn thấy Sơ Vũ đứng sau lưng anh, lộ vẻ ngạc nhiên “Không ngoan chút nào, còn dẫn cả bạn gái đi học muộn?”
Thẩm Trạc cười khẩy, liếc cô một cái như muốn nói ai mới là người trễ hơn.
“Không phải bạn gái, chỉ là bạn học gặp trên đường thôi.” Anh phất tay, dẫn Sơ Vũ bước vào.
Cánh cửa này dẫn thẳng tới cửa C của phòng máy tính, nơi diễn ra tiết học chuyên ngành. Không biết ai đã phát hiện ra con đường tắt này nhưng nó dường như được thiết kế riêng cho sinh viên ngành công nghệ thông tin.
Sơ Vũ thầm nghĩ, đúng là đồ không nghiêm túc.
Không thì tại sao vừa thấy một nữ sinh bên cạnh anh, người ta lại lập tức nghĩ là bạn gái? Không biết đã thay bao nhiêu người rồi.
“Cũng dễ hiểu thôi.” Xét theo tính chất công việc của anh “yêu đương” có lẽ cũng được xem như một dạng xây dựng quan hệ khách hàng?
“Cô đang lẩm bẩm gì đấy?” Thẩm Trạc quay đầu nhìn cô.
“?” Cô nhận ra mình đã lỡ nói suy nghĩ trong lòng ra “Không có gì Tôi vào lớp trước đây ”
Cô vội rẽ vào hành lang dẫn đến lớp học, hai tầng này đều là phòng máy tính của ngành công nghệ thông tin, còn hai tầng dưới thuộc ngành Trí tuệ Nhân tạo.
“Ngày đầu tiên ở chung đã đi học muộn, có phải cậu lén ăn vụng sau lưng tớ không?” Ôn Lê lập tức chất vấn khi cô ngồi xuống.
“Cậu suy nghĩ nhiều quá rồi đấy.”
Sơ Vũ thở ra, cố bình tĩnh lại “Tớ đâu phải loại người tìm người mẫu nam để đóng cảnh thân mật đâụ”
“Ồ, thế bài tập của cậu từ đâu mà có?”
Sơ Vũ “...”
Mặt đau thật sự.
Tiết chuyên ngành không giống các giờ học thông thường, kéo dài tận một tiếng rưỡi. Sơ Vũ vì sáng không ăn sáng, giờ bụng đói đến mức bò ra bàn, chỉ mong đến trưa để ăn cơm.
Trong đầu cô bây giờ chỉ toàn là hình ảnh bánh su kem thơm lừng mà Thẩm Trạc làm hôm qua, thêm cả món sườn xào chua ngọt, sườn kho và canh sườn bắp ngô trong căn tin của trường...
Trong giờ giải lao, hành lang chật kín người. Sơ Vũ đứng dậy, ôm cốc nước định đi lấy nước uống tạm để chống đói.
Vừa bước ra cửa, cô đột ngột nhìn thấy bóng dáng một nam sinh đứng ở phía bên kia hành lang, hai người chạm mắt nhaụ