⬅ Trước Tiếp ➡
“Suỵt…” Hắn hôn lên môi tôi, sau đó tách mở đôi chân tôi ra, đè lên người tôi khẽ nói: “Vì anh không biết khi nào anh sẽ muốn làm! Hơn nữa…” Hắn không nói hết lời, động thân một cái lập tức tiến sâu vào thân thể tôi khiến tôi thở dốc không ngừng.
“Ngay cả nhà ăn, phòng bếp, phòng tắm, sân thượng anh đều chuẩn bị!” Hắn vừa nói vừa đút vào, gương mặt mang theo nụ cười vui vẻ tà ác.
“Anh để ở sân… thượng làm gì vậy… a… ưm… ưm… hmmm…a…” Tôi lại nói chuyện một cách đứt quãng, tôi biết rõ hắn rất thích nhìn tôi như thế nên luôn luôn dùng sức đong đưa chạy nước rút trong thân thể tôi khi tôi muốn nói chuyện.
“Nếu lần này anh xếp hạng nhất, anh muốn làm trên ban công, sau đó phải làm em mười lần!” Hắn âu yếm nói, môi lại dán vào môi tôi.
“Ưm… ưm…” Tôi hoàn toàn không thể trả lời, chỉ có thể quấn lấy đầu lưỡi đang bá đạo cuốn lấy lưỡi tôi của hắn.
Một lúc lâu sau hắn mới rời khỏi môi tôi, sau đó vui vẻ cười: “Không nói gì nghĩa là đồng ý nhé.”
“Anh… ưm…a…” Dưới sự ra sức chạy nước rút của hắn, cuối cùng cũng xong. Tôi mệt mỏi ngồi phịch trên ghế salon, mang theo vẻ mặt tức giận và ánh mắt mê ly.
“Em không cần nhìn anh như thế, nếu không anh sẽ muốn làm thêm lần nữa đó!” Hắn cười tà, lấy một chiếc bao cao su khác từ hộp giấy lau ra.
“Đừng mà! Anh mau đi tắm rửa đi còn ăn cơm nữa!” Tôi nhìn hắn lau sạch dương vật của hắn như muốn chuẩn bị mang chiếc bao cao su khác vào, nhanh chóng nói.
“Được rồi! Dù sao hôm nay cũng đã thỏa mãn, chắc chắn mai anh sẽ thi thật tốt!” Hắn mỉm cười cúi xuống hôn tôi thật sâu, sau đó ôm lấy quần áo vương vãi trên mặt đất, vui vẻ đi về phía phòng tắm.
Tôi vừa buồn cười vừa tức trừng mắt nhìn bóng lưng của hắn.
Vì sao tôi lại bắt đầu ở chung với Trịnh Hàn Thư?
Tôi là Doãn Huyên, năm nay lên Đại học năm thứ nhất, mà Trịnh Hàn Thư chính là thanh mai trúc mã của tôi, từ lúc 5 tuổi chúng tôi đã như hình với bóng, hắn kém tôi một tuổi, năm nay là học sinh cuối cấp 3.
Vốn dĩ thanh mai trúc mã nên là tình bạn tiến dần tới tình yêu mới đúng! Tôi căn bản cũng nghĩ thế, nhưng mà nhà Trịnh Hàn Thư bán thuốc, hắn dường như trưởng thành rất sớm và có sự quan tâm đặc biệt tới lưỡng tính.
Khi mà các học sinh còn đang xem Doremon, hắn đã xem AV rồi, sau này Trịnh Hàn Thư có nói với tôi, đây chính là hứng thú mà anh trai hắn đã dạy hắn! Hứng thú quỷ quái gì thế?
Sau đó lên cấp 2, hắn đã có thể phân loại được AV của các nước và có thể bình luận đẳng cấp của mỗi loại, hắn cũng chẳng che dấu sự yêu thích của chính hắn. Khó trách sao tôi luôn thấy hắn cùng một đám nam sinh trốn ở trong phòng, tôi còn hơi lo lắng có phải họ tự kỷ không!
Năm tôi lên cấp 3, tôi học ngay ở cấp 3 gần nhà. Tôi cảm thấy ở gần nhà cũng tốt, cho nên không hề suy nghĩ xa vời tới cấp 3 ở thành phố Đài Bắc. Năm đó tôi mới bắt đầu quen biết nam sinh khác ngoài Trịnh Hàn Thư.

⬅ Trước Tiếp ➡