⬅ Trước Tiếp ➡
Nghĩ đến cuộc đới thoại hôm nay của hai người, Ninh Chi hỏi
“Bà ngoại, có nhất định là cháu phải cưới chồng không? Lỡ cháu không muốn kết hôn thì làm sao?”
Ninh Tương Lan im lặng một lúc rồi trả lời
“Chi Chi, cháu không nên trách bà ngoại thúc giục, bà cũng đã già cả rồi, ngày nào đó cũng ra đi, không thể nào ở bên cháu suốt đời. Cháu chịu khổ nhiều rồi, bà chỉ nghĩ trước mắt tìm được một người yêu thương cháu, như thế bà mới yên tâm nhắm mắt.”
Ninh Chi cắn chặt răng, trong lòng đột nhiên nghẹn lại.
Ninh Tương Lan tiếp tục nói
“Bà biết người trẻ tuổi thời nay nhiều lý tưởng, còn có cả chủ nghĩa không kết hôn, nếu cháu thực sự không muốn, bà cũng không ép. Chỉ là bà lo lắng, sợ con ở bên ngoài làm việc vất vả, về đến nhà cũng chẳng có ai an ủi…”
“Cháu hiểu rồi.” Ninh Chi nắm chặt di động, hơi hơi nghiêng đầu, khiến thanh âm qua điện thoại nghe càng rõ ràng hơn, “Bà ngoại, cháu sẽ suy nghĩ kỹ hơn chuyện này.”
Liên tiếp rất nhiều ngày sau, Ninh Chi cũng chưa gặp lại Hề Lan Dự lần nào.
Mỗi ngày cô đều tất bật trong bệnh viện, đến thời gian ăn vội bữa cơm cũng không có, mãi mới có được một hôm tan ca sớm hơn chút, liền bị Trịnh Nhất Mãn kéo từ trên giường xuống dẫn đi dạo phố.
Hai người lượn lờ hết trung tâm mua sắm này đến trung tâm mua sắm khác. Trịnh Nhất rốt cuộc e ngại cái này không đủ cao cấp, chê bai cái kia không hiện đại. Đi hết một vòng cũng chưa nhìn trúng được cái nào, bắt bẻ nhiều đến mức khiến người khác phải cáu kỉnh.
Ninh Chi hai chân mỏi nhừ, tìm một chỗ ngồi xuống.
Ninh Chi
“Rốt cuộc cậu muốn mua cái gì?”
Trạng thái của cô hôm nay cơ bản không thể chiều theo cái tính cuồng mua sắm của Trịnh Nhất Mãn.
Trịnh Nhất Mãn đang lượn lờ ở trước quầy tính tiền, thấy thế, quay đầu lại nghiến răng nghiến lợi nói
“Tớ chuẩn bị sẽ đi đàm phán chuyện làm ăn với một con quái vật khổng lồ khó tính, kỳ thực chỉ là mối quan hệ đầu tư xã giao, nhưng tớ thật sự không biết chọn món nào làm quà gặp mặt.”
Ninh Chi thuận miệng hỏi một câu
“Ai vậy?”
“Hề Lan Dự,” Trịnh Nhất Mãn bĩu môi, “Chính là đại lão siêu cấp, kẻ có danh xưng ‘ánh đèn dẫn lối trong giới đầu tư’. Để tớ nói cho cậu biết, mấy năm nay anh ta cực kỳ ẩn dật, tớ phải thông qua mấy tầng quan hệ, anh ta mới đáp ứng gặp mặt tớ một lần. Nếu bộ sưu tập của tớ lọt vào mắt xanh của anh ta…” Trịnh Nhất Mãn nắm lấy tay Ninh Chi, gương mặt đầy sự chân thành, “Đến lúc đó sẽ tặng cậu một cái biệt thự lớn rộng năm trăm mét vuông ”
“Thần thánh đến vậy sao?” Trong trí nhớ của cô, người kia dường như giống với những gì Trịnh Nhất Mãn đang miêu tả, Ninh Chi hỏi, “Bắc Thành có mấy người họ Hề?”
Ngày đó trước khi rời đi, người nọ đưa cho cô một mảnh giấy, trên đó có phương thức liên hệ được viết tay.
Chỉ độc một chữ “Hề”, bút lực mạnh mẽ, nét chữ cứng cáp.
Giống y như con người anh ta, thái độ ôn hòa lịch sự, nhưng bên trong lại cất giấu một lưỡi đao sắc bén.
Trịnh Nhất Mãn
“Còn có ai nữa, chỉ có một người này thôi ”
Ninh Chi mím môi không nói.
Trịnh Nhất Mãn nhìn chằm chằm Ninh Chi trong chốc lát, lưng ngửa ra sau, cười nói
“Chi Chi, hình như cậu hơi khác. Bình thường mấy chuyện này cậu căn bản không hề hứng thú, hôm này xảy ra chuyện gì vậy? Mặt trời mọc ở đằng Tây, hay là….” Trịnh Nhất Mãn nghiêng đầu, “Thật ra cậu thích thể loại lão đại hành tung thần bí như thế này?”
Ninh Chi liếc nhìn cô một cái, bình tĩnh đáp
“Không phải, anh ta hình như là đối tượng xem mắt của tớ đấy.”
Trịnh Nhất Mãn
Năm phút sau, tại quán cà phê.
Trịnh Nhất Mãn ngồi đối diện Ninh Chi
“Từ giờ, nhận tội thì mới được khoan hồng, chối tội thì sẽ bị trừng phạt. Mau nói cho tớ biết, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?”
⬅ Trước Tiếp ➡