Hề Lan Dự mang theo Ninh Chi tiến lên, hơi hơi gật đầu chào
“Bà ngoại.”
“Xin lỗi bà, con và Ninh Chi lãnh chứng xong vốn có ý định qua chào hỏi bà, nào ngờ công việc bận rộn quá không sắp xếp được. Cuối cùng lại để người lớn phải đến tìm trước, thật sự là chúng con hành xử không đúng rồi.”
Giọng nói Hề Lan Dự trầm thấp, và mặc dù anh không dùng cảm xúc gì đặc biệt để nói chuyện, nhưng lời nói ra vô cùng mượt mà.
Ninh Tương Lan lập tức mặt mày hớn hở, xua tay
“Không đáng ngại, chỉ cần vợ chồng son các con yêu thương nhau là được.”
Ninh Chi nhịn không được mà nhìn Hề Lan Dự với ánh mắt ngưỡng mộ. Không hổ là một doanh nhân, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ.
Có thể nói ra một chuỗi dài lời nói dối mà mặt không đỏ tim không đập.
Trương Ngật không biết từ nơi nào lấy ra một đống đồ bồi bổ dành cho người cao tuổi, nhét từng cái từng cái chật ních cốp xe của Ninh Chi. Cô nhìn lại, hai túi lá trà mà cô và bà ngoại mua trông có vẻ thật nghèo nàn.
Ninh Chi liếc nhìn người đàn ông đang đứng tựa bên xe ô tô, có lẽ chỉ cần anh ta muốn, anh ta có thể làm bất cứ điều gì khiến người khác hài lòng.
Mấy người họ chuẩn bị hướng đến nhà hàng.
Bọn họ có hai chiếc xe. Trước khi lên ô tô, Ninh Chi bắt đầu thấy rắc rối. Theo lý thuyết, thời điểm này hẳn là cô cùng Hề Lan Dự nên ngồi chung trên một chiếc xe, nhưng xe của cô thì phải xử lý sao bây giờ?
Ninh Tương Lan đẩy Ninh Chi về phía Hề Lan Dự, bà chỉ vào Trương Ngật rồi tự quyết định
“Cậu này và ta sẽ đi chung một xe, Chi Chi cùng Lan Dự đi cùng nhau đi.”
Hề Lan Dự im lặng liếc nhìn cô một cái, đưa tay mở cửa ô tô ra, ý bảo cô lên xe.
Vị trí ngồi y như lần trước, khi hai người cùng nhau đi đăng ký kết hôn.
Cảm giác lại hoàn toàn khác, giờ phút này, vận mệnh đã đem cô cùng Hề Lan dự trói thành người cùng thuyền.
Nhưng mà rốt cuộc chiếc thuyền này có chìm hay không, Ninh Chi không biết.
Bà ngoại không ngồi trên xe này nên Ninh Chi cũng chẳng cần làm bộ.
Cô và Hề Lan Dự chẳng có điều gì để nói với nhau, cô đơn giản chỉ cúi đầu chơi di động.
Không khí bên trong xe không những không áp lực, mà còn như dòng nước chảy trôi phẳng lặng.
Nếu như Ninh Chi không vô tình mở tin nhắn thoại của Trương Nhất Mãn lên giữa chừng.
“A a a Chi Chi cậu nhất định phải tới Đêm nay SOULS sẽ khai trương, soái ca nhiều đến mức có thể làm món sủi cảo Không tới sẽ hối hận cả năm ”
Trịnh Nhất Mãn là chuyên gia câu lạc bộ và sưu tầm tem hình trai đẹp yêu thích đã nhiều năm, nếu gặp được người cô thích ở bên ngoài, bất kể thế nào cũng sẽ muốn kéo theo cô đi cùng.
Ninh Chi đã có tâm lý “hi sinh cuộc sống để đồng hành cùng quân tử”.
Nhưng tình hình trước mắt như vậy, cô không biết phải giải thích thế nào cho rõ, Ninh Chi quay đầu ra cửa sổ, trốn tránh hiện thực.
Gương mặt lạnh lùng của Hề Lan Dự phản chiếu trên cửa kính xe. Anh cười khẩy, chỉnh lại tay áo, nhìn thẳng vào mắt cô trong cửa kính, thong thả ung dung nói
“Chồng không ghen nữa sao?”
Từ nhỏ đến lớn, Ninh Chi dường như chưa từng gặp khoảnh khắc nào xấu hổ như vậy.
Anh rõ ràng đã sớm nghe được, lại cố tình chọn thời điểm và phương thức như vậy để nói ra.
Ninh Chi hít sâu, vẻ mặt bình tĩnh
“Xin lỗi, chưa được sự đồng ý đã lấy anh ra làm bình phong, là tôi không đúng.”
Hề Lan dự không nhìn cô, “Ừm” một tiếng.
Rốt cuộc là có lần sau hay không? Đây là ngầm đồng ý?
Ninh Chi không quan tâm nữa, cô tiếp tục nói
“Nhưng anh đã nói mà, công khai hay không, tôi có quyền tự do lựa chọn.”
Hề Lan Dự lúc này mới hơi hơi nghiêng đầu, trong khoảnh khắc, ánh mắt sâu thẳm rơi trên gương mặt cô.