Ly Xuân đẩy tay của nam nhân ra, muốn kháng cự lại hành động thân mật quá mức đó của hắn nhưng đối phương như chẳng nhận ra, vụng về lại kiên định ôm lấy nàng, bế ngang cả người nàng lên, sải bước dài vội vàng đi vào trong, đặt nàng lên trên chiếc phản lót chăn mỏng.
“A Cửu?” Ly Xuân có hơi bất đắc dĩ mở miệng, muốn nói gì đó nhưng rồi phát hiện hắn đang vén chiếc váy tang của nàng lên, chẳng hề e dè gì mà cúi người xuống thổi lên nơi vết thương bị xước da của nàng, đồng thời còn phồng cái miệng, nói mơ hồ không rõ: “Thổi bay đau đau, thổi bay đau đau, A Xuân không đau, A Xuân không đau.”
Nhìn đường đường là nam tử thân cao bảy thước lại vội vàng, vụng về an ủi mình, cảm giác chua xót liền dấy lên trong cánh mũi Ly Xuân. Nàng nén lại nghẹn ngào, cố gắng giữ vững tâm trạng, nói với giọng bình thản: “Không đau, ngươi đừng lo.”
“Thực sự không đau?”
A Cửu chớp chớp hàng mi dày và cong như cây quạt nhỏ, giọng nói vẫn mang theo lo lắng, mãi cho đến khi nàng nghiêm túc gật đầu thì hắn mới thở phào nhẹ nhõm một hơi rồi đứng dậy, kéo một cái ghế qua, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh và chăm chú nhìn nàng.
Đáng tiếc là hiện tại cử chỉ của hắn lại ngu ngơ khù khờ, nói tới nói lui vẫn có chút ngốc, bộ quần áo ngắn ngủn bằng vải thô như của con nít càng làm cho hắn giống một viên minh châu bị phủ bụi trần chẳng đáng chú ý.
Nhìn dáng vẻ này của hắn, Ly Xuân khẽ thở dài một hơi, nói: “A Cửu, không phải ta đã nói với ngươi rằng nam nữ thụ thụ bất thân. Sao ngươi lại tùy tiện vén váy của ta lên như vậy được.”
“Lúc A Xuân bôi thuốc cho ta đều trực tiếp vén quần áo của ta mà?”
A Cửu nói năng đầy lý lẽ, một đôi mắt sáng không tránh không né, chẳng hề có ý xấu hổ, ngược lại Ly Xuân nghe xong câu này thì mang tai hơi ửng đỏ.
Khoảng chừng một tháng trước, nàng phát hiện hắn ngã trên vũng máu trong sân nhỏ nhà mình. Lúc ấy hắn đã hôn mê bất tỉnh, trên người mặc đồ đen dạ hành, mang theo mấy tờ ngân phiếu và một khối huyết ngọc nhìn có vẻ giá trị xa xỉ, chắc là xuất thân của hắn rất tốt. Nhưng sau khi hắn tỉnh lại thì chính là dáng vẻ ngốc nghếch như hiện tại, không nhớ được những chuyện trong quá khứ. Nàng hỏi tên của hắn, hắn suy nghĩ thật lâu rồi mới a a nói hình như có người gọi hắn là Tiểu Cửu. Không còn cách nào, nàng chỉ có thể để hắn ở lại, cũng gọi hắn là A Cửu.
Khi đó mẫu thân đang bệnh nặng, nàng giấu một người trong nhà cũng không khó khăn gì. Nhưng trên người A Cửu có vết thương, lại còn thân hình cao lớn, nàng thật sự nuôi không nổi, chỉ có thể dựa vào ngân phiếu trên người hắn mua thuốc trị thương và dầu muối củi gạo mới có thể dàn xếp ổn thỏa được cho hắn.