Nhưng tay cô vẫn đặt trên ngực anh, cơ bắp dưới lòng bàn tay hơi rung nhẹ, còn có thể cảm nhận được nhịp tim hơi gấp gáp của anh, đầu óc cô lại không kiểm soát được bắt đầu chạy loạn —
Nếu đây là truyện tranh, lúc này anh chắc sẽ...
'...' Cô vội rút tay lại, bật dậy, lùi về phía sau vài bước, lắp bắp nói: 'Xin lỗi! Em... em không cố ý!'
Thành Trung không nói gì, chỉ từ từ đứng dậy, tay cầm khăn lau mồ hôi. Động tác của anh không vội vàng, ngực hơi nhấp nhô theo chuyển động, khi anh hơi giơ tay lên, đường nét cơ bắp cánh tay càng thêm rõ ràng.
Sau đó, cô mới nhận ra, vừa rồi bật dậy quá mạnh, cổ áo ngủ của cô bị lệch.
Cô cúi đầu nhìn, phát hiện dây áo ngủ bên vai đã tuột xuống, lộ ra một phần xương quai xanh và vai, thậm chí còn có thể nhìn thấy đường cong hơi lõm vào vải.
Chết rồi, anh sẽ không nghĩ cô cố ý chứ?!
Cô lén ngẩng đầu, ánh mắt Thành Trung quả nhiên dừng lại ở xương quai xanh cô, nhưng chỉ một giây, liền dời đi.
'Lần sau đi đứng cẩn thận đấy,' anh bình thản nói, 'không thì thật sự ngã vào người anh, anh không chắc còn có thể tha cho em không.'
'...'
Trang Đài cảm thấy mình sắp bốc hơi.
Cô 'ừ ừ' gật đầu, nhanh chóng quay người chạy về phòng, đóng cửa lại, cả người trượt xuống sàn nhà, tim đập nhanh như vừa chạy xong một trăm mét.
'oh, anh này đúng là rất biết quyến rũ!!!'
Cô ôm mặt, trong lòng gào thét điên cuồng.
Cuộc sống chung này, mới bắt đầu có mấy ngày, đầu óc cô đã sắp nổ tung rồi?!"
---
"Chân cô mềm nhũn.
'Bụp!' Trang Đài ngã phịch xuống đất. 'Bụp!' Trang Đài ngã phịch xuống đất.
'...?' Thành Trung hơi nhíu mày, nhìn xuống cô, 'Trang Đài?'
Cô mới nhận ra hành động của mình đáng xấu hổ đến mức nào, tim đập nhanh bất thường, miệng mở ra đóng vào, nhưng hoàn toàn không thể giải thích được vẻ ngốc nghếch này.
'Em đang nghĩ gì vậy?' Giọng Thành Trung mang theo chút hài hước, tiến lại gần một bước, hơi cúi đầu, hơi thở ấm áp phả vào tai cô, giọng trầm khàn, 'Biểu cảm vừa rồi... rất đáng ngờ.'
'Ơ, không, không có gì!' Cô hoảng loạn vẫy tay, muốn đứng dậy, nhưng vì quá bối rối, chân trượt, cả người đổ về phía Thành Trung —
Lần này, mặt cô đập thẳng vào ngực anh, còn tay... thì đúng ngay cơ bụng của anh.
Nóng bỏng, săn chắc, chắc nịch đến khó tin, còn mang theo hơi ấm sau khi vận động.
Đầu óc Trang Đài trống rỗng, ngón tay thậm chí còn vô tình cảm nhận được độ đàn hồi của cơ bắp, đến hơi thở cũng không dám quá mạnh.
'...' Thành Trung cúi đầu, nhìn xuống bàn tay nhỏ của cô đang đặt trên cơ bụng, nhướng mày, giọng bình thản, 'Sờ rất chuyên tâm đấy?'
'Á á á!!!' Trang Đài hoảng hốt rụt tay lại, cả người lại ngã về phía sau, lần này bị Thành Trung nhanh tay đỡ lấy eo, giữ chặt cô.
Cô ngẩng đầu, đúng lúc gặp ánh mắt anh.
— Khoảng cách cực gần, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng, không khí đột nhiên trở nên mơ hồ.
Thành Trung nhìn cô, trong mắt mang theo chút hài hước, như đang nghiên cứu một hiện tượng quá thú vị, 'Cứ thế này, anh thực sự phải thu thêm tiền thuê nhà đấy.'
Trang Đài chưa kịp tỉnh táo, vô thức hỏi: 'Thu... thu gì?'