⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Mặc cúi đầu, lén lút liếc nhìn Trần Bạch Băng, quả nhiên, sắc mặt anh ta tối sầm lại, cả người làm người ta cảm thấy như anh đang cố nhẫn nhịn gì vậy, tạo có người khác có cảm giác dáng vẻ anh ta đang cố nhịn, dường như chỉ cần Thẩm Mặc và Tô Nhan không có ở đó thì anh sẽ phát điên mà đánh chết Nam Cung Hàn vậy.
Tô Nhan tiếp lời “Trước đây không phải cậu luôn nói với tớ rằng cậu thích đến đảo Bali sao. Lần này tốt nghiệp xong để anh ấy đưa cậu đến đó đi.”
Thẩm Mặc lộ vẻ như sao mình không nghĩ ra chứ mà vỗ tay tay nói “Ừ ha, sao tớ không nghĩ ra chứ.”
Ba người trò chuyện vui vẻ với nhau, Tô Nhan và Thẩm Mặc đều là người thích nói chuyện, có họ ở đó thì đừng nghĩ sẽ lạnh nhạt được. thỉnh thoảng Nam Cung Hàn có xen vào vài câu, hoàn toàn thờ ơ với Trần Bạch Băng.
Trần Bách Băng không thể nhịn được nữa, anh tức giận đứng dậy, dù giận đến răng run cầm cập anh vẫn kiềm chế, cố gắng hết sức để khôi phục sự bình tĩnh cho bản thân “Thẩm Mặc, em ra ngoài với anh một chút.”
Ba người ngầm hiểu nên dừng lại và nhìn Thẩm Mặc, Thẩm Mặc liếc nhìn Nam Cung Hàn rồi đứng dậy nói “Được.”
Trần Bách Băng dẫn Thẩm Mặc chuyển sang phòng khác, Thẩm Mặc đứng ở cửa không chịu đi vào. Trần Bách Băng cười tự giễu, “Em có thể yên tâm vào, dù tôi muốn làm gì em thì người kia của em cũng sẽ không buông tha anh đâụ”
Thẩm Mặc không có ý như vậy, cô chỉ đơn giản là muốn giữ một khoảng cách với anh mà thôi.
“Anh đưa tôi đến đây làm gì?”
“Em, em lên đường tìm đại người đến để nói dối anh phải không?” Trần Bách Băng vừa nhìn đã thấy rõ.
Nếu là người đàn ông kia thích cô thì anh ta sẽ là người đầu tiên giúp cô khi bị phỏng tay mà không phải Tô Nhan, hơn nữa anh cũng chưa từng thấy bạn trai nào có khí chất như vậy cả.
Loại khí chất đó rất mạnh mẽ, toàn thân tràn đầy mùi nguy hiểm, tựa như không cho phép bất kỳ kẻ nào tới gần, đối với người hoạt bát như Thẩm Mặc thì đây chính là mẫu người mà cô ghét nhất.
Thẩm Mặc căng thẳng làm cho xoắn hết cả lên, nhưng dù vậy, cô vẫn phản biện vài câu “Không phải.”
Sợ anh ta không tin, Thẩm Mặc còn nói thêm “Tôi không cần tìm người để lừa anh.”
Trần Bách Băng gần như cầu xin Thẩm Mặc mà nói “Anh có nhiều người thích như vậy, sao em lại không thích anh chứ?”
Thẩm Mặc học theo giọng điệu của anh ta, cầu xin anh ta “Nhiều người ghét tôi như vậy, tại sao anh lại thích tôi."
Cô không phải là nữ thần, cũng không thích hợp gây được sự chú ý của người khác, đối với Trần Bách Băng như vậy là một bông hoa lạ trong hàng ngàn bông hoa.
Thẩm Mặc không nói gì, yên lặng quay người đi "Có thể anh đã nhận ra, Tô Nhan thích anh, nếu anh có chút lương tâm thì cố gắng thử thích cậu ấy đi."
Thẩm Mặc bước ra khỏi phòng và nói thêm một câu "Tôi và anh, là chuyện không thể."
Câu này có thể xem là khiến cho anh ta hoàn toàn bỏ cuộc.
Có lẽ con người luôn mâu thuẫn như vậy, vừa theo đuổi tình yêu lại vừa ảo tưởng theo đuổi tình bạn.
Trần Bách Băng cũng không nán lại, chỉ nói bản thân có việc phải đi trước rồi cầm lấy túi của mình và rời đi.

⬅ Trước Tiếp ➡