⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Nhan bật cười như nghe thấy chuyện nực cười nhất trên thế gian này “Cậu làm sao có thể chứng minh cho tớ thấy? Sợ không thể ở trước mặt tớ thể hiện hai người bây giờ hạnh phúc như thế nào sao?”
“Làm sao có thể như vậy, ngày mai cậu đến là được, tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy.”
Bên kia đã cúp máy, bên tai chỉ còn lại những âm thanh tút tút, Thẩm Mặc thất thần buông tay xuống. Đầu xuân ấm áp vẫn còn chút se lạnh, Thẩm Mặc bị gió lạnh thổi đến run rẩy.
Thẩm Mặc tưởng rằng cô sẽ phải tự mình gọi điện cho Nam Cung Hàn, nhưng không ngờ mới hơn mười hai giờ, Nam Cung Hàn đã lái xe tới.
Một chiếc Porsche từ từ dừng lại trước nhà cô, thu hút sự chú ý của những người qua đường. Buổi trưa, mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, chiếc xe dưới ánh mặt trời phản chiếu những ánh sáng lấp lánh chói mắt, Thẩm Mặc suýt chút bị sự lấp lánh đó làm mù mắt chó tầm thường của cô rồi.
Cô đi tới, cửa kính xe từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú của Nam Cung Hàn, dáng vẻ của anh vẫn lạnh lùng như không có chuyện gì, khóe miệng lạnh lùng thốt lên hai chữ “Lên xe.”
Thẩm Mặc kéo kéo bộ đồ ngủ của cô “Anh muốn tôi như thế này mà đi sao?”
Bộ đồ ngủ hoạt hình Pikachu, Nam Cung Hàn không nói nên lời, nhìn chằm chằm vào đồng hồ trên tay rồi nói giọng như ra lệnh với cô “Cho cô mười phút, nhanh lên.”
Thẩm Mặc lập tức chui vào ổ chó của mình, đến khi tự mình khóa cửa thì suýt chút nữa đâm thủng đầu của mình.
Nam Cung Hàn là người mà cô nhờ giúp đỡ, sao anh ta có thể chuyện gì cũng như nhị đại gia mà dặn dò cô vậy chứ, mà cô cũng thật ngốc, tại sao lại nghe lời anh ta chứ.
Thôi kệ đi, Thẩm Mặc lại tự an ủi trong lòng. Hiện tại là cô cầu xin Nam Cung Hàn giúp đỡ, bản thân có thể nhịn thì nhịn, không nhịn được thì cũng phải cắn răng nhịn
Thẩm Mặc thay quần áo rồi đi ra, cô còn chưa nói lời nào đã trực tiếp bị Nam Cung Hàn bát bỏ “Đi thay đồ.”
Mặc những bộ quần áo như vậy mà đòi thể hiện tình cảm với anh, Nam Cung Hàn cảm thấy chỉ số IQ của mình sẽ bị cô hạ thấp.
Thẩm Mặc cúi đầu nhìn lướt qua quần áo trên người, tự mình cảm khái “Không phải chứ, tôi cảm thấy cũng được mà.”
Nam Cung Hàn nhẫn nhịn sự kích động với suy nghĩ lạc hậu của cô, nói “Cô cảm thấy bộ quần áo thể thao của cô đi ra ngoài với tôi là để làm anh ta đau lòng, mà không phải là trò cười cho anh ta sao?”
Thẩm Mặc nghĩ cũng đúng, gượng gạo nặn ra một nụ cười, “Cho tôi thêm mười phút nữa, tôi sẽ vào thay đồ ngay.”
Sau khi đợi gần hai mươi phút, cuối cùng Nam Cung Hàn cũng thấy cô, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên, nhìn Thẩm Mặc đến rợn người.
“Có chuyện gì vậy?”
“Cô nghĩ rằng màu trắng phối với màu xanh lá cây là gợi cảm à?”
“Tạm ổn mà …”
“Đi thay ”
Thẩm Mặc lại thay quần áo, áo sơ mi trắng đơn giản phối với quần iean ngố ngắn cũn, hai cánh tay nõn nà và đôi chân thon dài, ăn mặc thông thường nhưng lại có khí chất khác người.
Ánh mắt Nam Cung Hàn trở nên sâu hơn, anh không nói gì mà nhìn về chỗ khác.

⬅ Trước Tiếp ➡