⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Cơ đứng ở trên giường, hai chân mở ra, còn cha của Quách Nguyên Tinh cứ như vậy há miệng chờ đón nướ© tiểu của cô, cô càng nhìn càng hưng phấn. Nháy mắt, nướ© tiểu màu vàng nhạt từ lỗ nhỏ của cô bắn ra ngoài, ông ta cuống quít nuốt xuống, còn khiến không ít nướ© tiểu rơi trên giường, trên chặn, trên gối chỗ nào cũng dính.
Tống Cơ có chút đáng tiếc nhìn ông ta, trong mắt tràn ngập suy tư: “Chậc chậc, phải làm sao bây giờ? Không phải kêu chú đón lấy sao? Dầu mông bò qua đây.”
Cô dùng chân đạp ông ta một cái, vậy mà ông ta cũng ngoan ngoãn làm theo. Cô lại nhìn về phía Quách Nguyên Tinh còn đang bị mẹ ruột của mình khẩu giao: “Anh Nguyên Tinh, anh nhanh đi rửa sạch Côn thịt đi, em mới không cần dùng đồ của người khác đã sử dụng đâu.”
Sau khi Quách Nguyên Tinh rời đi, cô kêu mẹ anh cũng ghé vào trên giường, cùng một tư thế với cha của anh. Cô nhìn thấy cảnh tượng này cảm thấy buồn cười không thôi.
Ngày thường mẹ Quách Nguyên Tinh không thiểu cách làm khó cô, đương nhiên, bà ta đều nói về thói quen sinh hoạt không tốt của cô, tuy rằng là sự thật, nhưng cô vẫn mang thù.
Tống Cơ duỗi tay vỗ mạnh lên mông của cha Quách Nguyên Tinh, mà ©ôn thịt của ông ta cũng trở nên đứng thẳng: “Chậc, như vậy đã cứng, sau này chú chính là con chó đực.” Tiếp theo vỗ vào mông mẹ của anh: “Còn bà là con chó
©áï.”
Quách Nguyên Tinh đúng lúc quay trở lại, cô lại làm bộ ủy khuất như bị bắt nạt: “Anh Nguyễn Tinh, cha anh làm rớt hết nướ© tiểu của Tổng Tống.”
Ngay sau đó anh tức giận nhìn về phía cha mình.
“Anh Nguyên Tinh đã rửa sạch Côn thịt rồi sao? Lại đây để em xem thử.”
Cô dùng tay sờ sờ, đây là lần đầu tiên cô nghiêm túc quan sát một cây gậy thịt hàng thật giá thật: “Anh trai thật lợi hại, ©ôn thịt còn có thể cứng như vậy, chờ em dạy dỗ hai con chó không nghe lời này xong sẽ đi ngủ với anh nha.”
Đầu tiên Tống Cơ ngồi lên người của con chó Cái, sau đó duỗi chân dẫm dẫm Côn thịt của con chó đực: “Không được bắn! Tôi vất vả lắm mới rửa sách đấy!” Dứt lời, lại hung hăng cho con chó đực một cái tát.
Cô nhìn mông lớn trần trụi của hai người, duỗi một ngón tay cắm vào cúc hoa của con chó đực, ông ta không thể chịu đựng được kêu lớn tiếng: “A...A...”
Tống Cơ cảm thấy chơi rất vui, ngoáy loạn bên trong, lại chọc thêm hai ngón vào, có chút chặt: “Con chó đực có thích tôi chơi chú như vậy hay không.”
“Thích thích, thích Tiểu Tống nhất.”
Cô chơi lâu cũng cảm thấy ghê tởm, rút ngon tay ra cắm vào trong miệng chó Cái: “Liếm sạch sẽ, nếu không tôi nhét ruồi bọ vào trong huyệt của bà!”
Không biết có phải do có chút khẩn trương hay không, chó ho khan một tiếng, cô nhíu mày: “Anh Nguyên Tinh, bắt hai con ruồi tới đây.”
Cô nhận lấy con ruồi anh đưa qua, tát hai cái lên người con chó đực và con chó Cái: “Không nghe lời như vậy, xem ra phải dạy dỗ các người thật tốt.”
Dứt lời, cô đã nhét một con ruồi vào trong tiểu huyệt thâm đen của con chó ©ái, còn một con còn lại, cô nhìn trái nhìn phải lại nhét vào trong các hoa của con chó đực.
Tống Cơ nhìn kiệt tác của mình, cực kỳ vừa lòng: “Chó đực, ngồi dậy đi, nhanh tự loát cho mình bắn đi, bắn ở trên giường.”
Chó đực rất nghe lời, không tới vài cái đã bắn, phun khắp giường, chỗ nào cũng có.
Cô bước xuống giường, đứng ở phía sau Quách Nguyên Tinh loát ©ôn thịt cho anh, rồi kêu chó đực và chó Cái ngồi yên một chỗ: “Anh Nguyên Tinh, bắn tinh dih vào mặt bọn họ được không, nhất định chơi rất vui.”
⬅ Trước Tiếp ➡