⬅ Trước Tiếp ➡
"Con xin lỗi." Bạch Khanh cúi đầu xuống, nhìn vào mũi chân mình.
Vẻ mặt ủy khuất như một nàng dâu nhỏ.
Cô biết Thẩm Vãn là thực sự lo lắng cho mình.
"Bạch Khanh, đây là…… mẹ cậu à?" Uông Kỳ kinh ngạc.
Bạch Khanh hoàn hồn "Để con giới thiệu, Uông Kỳ đây là mẹ chồng tôi, mẹ, đây là bạn tốt của con, Uông Kỳ, anh trai cô ấy là ân nhân cứu mạng con."
Thẩm Vãn kinh ngạc "Ân nhân cứu mạng?"
Bạch Khanh do dự một chút, kể lại mọi chuyện cho Thẩm Vãn.
Chuyện lớn như vậy, cô cũng không thể giấu được.
Sau khi nghe xong, ánh mắt Thẩm Vãn trở nên sắc bén "Ý con là có người muốn giết con?"
Bạch Khanh gật đầụ
"Mẹ biết rồi, mẹ sẽ theo dõi chuyện này." Thẩm Vãn dù sao cũng là luật sư, mà Bạch Khanh lại là con dâu của bà, bà đương nhiên phải quản.
"Cô Uông, cảm ơn anh trai cô đã cứu Bạch Khanh, một mình cô ở đây canh chừng cũng không phải là cách, cô về nhà nghỉ ngơi một chút đi, tôi sẽ tìm người giúp cô chăm sóc anh trai, có chuyện gì sẽ lập tức thông báo cho cô." Thẩm Uyển ra quyết định rất nhanh.
"Nhưng mà..." Uông Kỳ vẫn không yên tâm.
"Cô Uông, cô cứ yên tâm đi." Thẩm Uyển nói chuyện dứt khoác, rất có sức thuyết phục.
Uông Kỳ gật đầu "Vậy được rồi."
Nói xong, Uông Kỳ liền về trước.
Thẩm Vãn nhìn Bạch Khanh "Con ở đây một mình, Mặc Kiêu đâu?"
Bạch Khanh ấp úng.
Thẩm Vãn hừ lạnh, bà quay người đi về phía thang máy.
"Mẹ " Bạch Khanh đuổi theo.
Nhưng Thẩm Vãn đã lên thang máy rồi.
Bạch Khanh da đầu tê dại.
Mẹ lên lầu, nhất định sẽ không nói những lời hay ho với Vân Tử Dụ
Mặc Kiêu nhìn thấy mẹ, càng sẽ nghĩ rằng là cô đi mách mẹ.
Thẩm Vãn đã sớm biết Vân Tử Du ở phòng bệnh nào.
Nếu bà ấy mà còn không biết, vậy chẳng phải phí công sống ở Kinh Thành hay sao.
Bà đang chuẩn bị đi vào.
Lại nghe thấy Vân Tử Du đang nói "Mặc Kiêu, anh có thể nói thật với em được không, người anh nói có cùng kiểu gen tủy với em là Bạch Khanh phải không?"
Giọng điệu Mặc Kiêu lạnh lùng "Là cô ấy."
"Vậy có phải cô ấy không chịu hiến tủy cho em?" Vân Tử Du uất ức hỏi.
"Anh sẽ thuyết phục cô ấy." Mặc Kiêu lạnh nhạt nói.
"Mặc Kiêu, tại sao cô ấy có thể ích kỷ như vậy?" Vân Tử Du đáng thương khóc lên "Đều là do cô ấy, chúng ta mới chia tay, cô ấy chiếm đoạt anh ba năm, đều là do cô ấy cướp đi từ bên cạnh em, giờ đây em sắp phải chết, em chỉ muốn cô ấy trả lại ba năm đó cho em thôi."
Mặc Kiêu vẻ mặt u ám "Anh sẽ nghĩ cách khiến cô ấy đồng ý."
Vân Tử Du nức nở "Mặc Kiêu, cô ấy kết hôn với anh, chẳng qua là muốn lợi dụng gia tộc của anh, em có thể hiểu được, cô ấy không có cha mẹ, có thể có một số tài sản bên người thì thật tốt, chúng ta có thể cho cô ấy thật nhiều tiền, hoặc là, cô ấy còn bất mãn điều gì, em có thể quỳ xuống cầu xin cô ấy."
Mặc Kiêu cau mày "Tại sao em lại quỳ xuống xin cô ấy chứ?"
Đáy mắt Vân Tử Du lóe lên một tia sáng tối, giọng nói vẫn run rẩy "Mặc Kiêu, có phải cô ấy không muốn buông tay anh, thì mới chịu hiến tủy?"
Mặc Kiêu không trả lời, khuôn mặt lạnh băng.
"Mặc Kiêụ Thật sự không được, anh cứ lừa gạt cô ấy đi, giả vờ không ly hôn với cô ấy, để cô ấy hiến tủy cho em, đợi qua một thời gian, anh lại nghĩ cách ly hôn với cô ấy, anh thấy thế nào, em biết chỉ cần anh muốn, anh sẽ có cách mà." Vân Tử Du nói đầy ẩn ý.
"Không cần phiền phức như vậy, trong vòng ba ngày, anh nhất định sẽ khiến cô ấy hiến tủy cho em." Mặc Kiêu lạnh lùng nói.
Thẩm Vãn định đẩy cửa bước vào.
Nhưng Bạch Khanh lại níu lấy tay bà.
Cô cũng nghe thấy lời nói của Mặc Kiêụ
Mặc Kiêu nói, trong vòng ba ngày, nhất định sẽ khiến cô hiến tủy.
Anh ta muốn làm gì?
⬅ Trước Tiếp ➡