⬅ Trước Tiếp ➡
Mặc Kiêu khựng lại một chút Chưa.
Vân Tử Du cau mày, sao vẫn chưa tìm thấy?
Chẳng lẽ Bạch Khanh cố ý trốn đi?
Vân Tử Du Mặc Kiêu, nếu không được thì báo cảnh sát đi?
Mặc Kiêu Báo cảnh sát có ích gì, không phải vợ bọn họ mất tích.
Vân Tử Du sững sờ.
Cô bị từ "vợ" mà Mặc Kiêu gửi đến kích thích mạnh mẽ.
Mặc Kiêu thừa nhận Bạch Khanh là vợ anh?
Sao lại có thể như vậy?
Có phải Bạch Khanh giả mạo gửi tin nhắn không?
Bạch Khanh, con tiện nhân đó, để có được Mặc Kiêu, nhất định sẽ không từ thủ đoạn nào.
Vân Tử Du Mặc Kiêu, có phải là anh không?
Mặc Kiêu cau mày Cái gì phải hay không? Ý em là sao?
Vân Tử Du Vì anh vừa dùng từ "vợ". Sao anh có thể thừa nhận Bạch Khanh là vợ anh được?
Mặc Kiêu lướt lại tin nhắn, vẻ mặt hờ hững “Anh chỉ nói ví dụ thôi. Nếu Bạch Khanh xảy ra chuyện gì, bà nội anh sẽ là người đầu tiên không tha cho anh. Bây giờ sức khỏe bà chưa hồi phục, chuyện ly hôn tạm thời hoãn lại.”
Lòng Vân Tử Du bùng lên ngọn lửa giận dữ.
Anh ta nói gì cơ?
Ly hôn tạm hoãn?
Anh ta có biết cô đã chờ đợi ngày này bao lâu không?
Bạch Khanh quả nhiên có thủ đoạn, chỉ trong một ngày đã khiến Mặc Kiêu thay đổi ý định.
Vân Tử Du giả vờ yếu đuối "Mặc Kiêu, em biết anh lo lắng cho bà nội, em cũng vậy. Không sao, em có thể chờ, chỉ là em không biết liệu em có thể đợi được đến ngày có người hiến tủy cho em hay không, liệu em có còn cơ hội được xem tổ chức hôn lễ của mình hay không?"
Mặc Kiêu nhìn tin nhắn Vân Tử Du gửi đến, chân mày khẽ nhíu lại.
Mặc Kiêu Đã tìm được người có tủy xương phù hợp với em rồi, giờ chỉ còn chờ đối phương đồng ý.
Vân Tử Du Sao anh không nói sớm với em?
Mặc Kiêu Anh muốn đợi người đó đồng ý rồi mới nói em biết.
Vân Tử Du Người đó có yêu cầu gì không? Cần tiền, nhà hay xe sao?
Mặc Kiêu Chuyện này rất phức tạp, tóm lại em đừng lo, anh sẽ thu xếp ổn thỏa.
Vân Tử Du Ừm, Mặc Kiêu, em tin anh.
Mặc Kiêu Nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai anh sẽ đến.
Vân Tử Du Được.
Mặc Kiêu đặt điện thoại xuống, ánh mắt lạnh lẽo dừng lại trên gương mặt tinh xảo nhưng tái nhợt của Bạch Khanh.
Rốt cuộc phải làm thế nào mới khiến cô đồng ý hiến tủy cho Vân Tử Du đây?
Có phải chỉ cần không ly hôn không?
Mặc Kiêu chăm chú nhìn gương mặt cô rất lâu, bỗng dưng cảm thấy, có lẽ anh cũng không hẳn là không muốn cùng Bạch Khanh đi đến cuối đời.
Nhưng anh vẫn thích Vân Tử Du hơn.
Nên không còn cách nào khác.
Bạch Khanh tỉnh dậy, Mặc Kiêu đã không còn ở đó.
Cô bước ra khỏi phòng.
Cô giúp việc tiến lại gần "Cô chủ, cô dậy rồi Cô có đói không? Có muốn ăn sáng không?"
Bạch Khanh gật đầụ
"Vậy cô đi rửa mặt trước đi, tôi sẽ hâm nóng đồ ăn cho cô." Cô giúp việc ân cần nói.
Dạ dày của Bạch Khanh không tốt, không thể ăn đồ lạnh.
Chuyện này, cô giúp việc còn hiểu rõ hơn cả Mặc Kiêụ
Bạch Khanh quay người đi rửa mặt.
Sau khi xong, cô ngồi vào bàn ăn.
Bữa sáng kiểu phương Tây.
Nhưng vừa ngửi thấy mùi sữa, cô đã buồn nôn.
Cô bụm miệng, chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Cô giúp việc thoáng lúng túng.
"Cô chủ, cô sao vậy?" Cô giúp việc lo lắng hỏi.
"Dạ dày con không khỏe. Dì ơi, con không thích bữa sáng kiểu Tây đâu, đổi thành đồ ăn Trung đi." Bạch Khanh lạnh nhạt nói.
Trước đây, cô luôn chiều theo Mặc Kiêu nên mới ăn sáng kiểu Tây.
Thật ra, cô không thích chút nào.
Cô thích bữa sáng kiểu Trung, nóng hổi.
"Được rồi." Cô giúp việc gật đầu "Vậy tôi nấu cho cô một bát mì nhé?"
"Được." Bạch Khanh xúc miệng xong rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Cô giúp việc rất nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã nấu xong một bát mì nóng.
⬅ Trước Tiếp ➡