⬅ Trước Tiếp ➡
Người phụ nữ có vẻ ngoài dịu dàng, khí chất thanh nhã, cô ấy chính là Tống Quán Quán, người mà cô đã bắt chước suốt bốn năm, nhưng trong mắt Lệ Dị Thần, cô thậm chí không bằng một sợi tóc của cô ấy.
"Cô Tần, thật trùng hợp, cô còn nhớ tôi không, tôi là Tống Quán Quán.
" Cô ấy nhiệt tình chào hỏi Tần Thư Niệm, nhưng chỉ nhận lại sự lạnh nhạt thờ ơ từ cô.
Sắc mặt Tống Quán Quán hơi cứng lại, Lệ Dị Thần đứng bên cạnh đã kịp thời giải vây "Tối mai đến nhà cũ ăn cơm, bà nội đã biết chuyện của chúng ta, muốn được gặp cô.
" Tần Thư Niệm gật đầu, cúi đầu xuống định đi lướt qua hai người.
Lệ Dị Thần nhìn Tần Thư Niệm không có phản ứng gì, bèn nhíu mày "Nơi này không phải nơi cô nên đến, không cần vì muốn cố ý tiếp cận tôi mà đi tới một nơi không phù hợp với thân phận của cô, còn ăn mặc thành dáng vẻ không phù hợp với mình nữa.
" Tần Thư Niệm lạnh lùng liếc qua Lệ Dị Thần "Anh Lệ và tôi hiện tại đang trong trạng thái đã ly hôn, hình như anh không có lý do gì để can thiệp vào hành vi của tôi đâu nhỉ.
" Lệ Dị Thần không hiểu tại vì sao, mà nỗi phiền muộn trong lòng càng lúc càng lớn dần "Xem ra cô đang vội vàng muốn cắt đứt mối quan hệ với tôi?" Tần Thư Niệm có chút kỳ lạ nhìn Lệ Dị Thần một lượt từ trên xuống dưới "Chẳng lẽ anh Lệ không vội hay sao?" Lệ Dị Thần bị cứng họng, những lời định nói ra cũng không thốt nên được, kéo tay Tống Quán Quán định rời đi.
"Dị Thần, anh đợi đã, em có vài lời muốn nói với cô Tần.
" Đợi Lệ Dị Thần biết điều đi đến góc khuất hút thuốc, Tống Quán Quán mới tiến lại gần Tần Thư Niệm, giọng nói dịu dàng "Cô Tần, về việc tôi quay về đã ảnh hưởng tới cuộc hôn nhân của cô, tôi rất xin lỗi, nhưng, trải qua nỗi đau lần đầu tiên trong đời, tôi thực sự không thể buông tay Dị Thần thêm lần nữa.
" Tần Thư Niệm nhíu mày khó hiểu "Vậy thì sao?" Tống Quán Quán cắn chặt môi, hay tay nắm chặt túi xách, cúi đầu đá chân lên khe hở của hành lang thủy tinh, khi ngẩng đầu lên, đôi mắt cô đầy vẻ ngọt ngào "Tôi rất cảm ơn cô đã cho tôi được toại nguyện, để tôi có thể nắm bắt lại hạnh phúc đã bỏ lỡ, tôi cũng hy vọng cô sớm tìm được hạnh phúc của mình, đề không mãi bị mắc kẹt trong tình yêu mà cô không thể có được.
" Tần Thư Niệm lập tức hiểu ra, cô ấy không phải đang xin lỗi, mà là đang ra oai.
Để cô hiểu rõ, tình cảm mà cô đã cố gắng vun đắp suốt bốn năm không phải là không thể được đáp lại, chỉ là người được đáp lại không phải là cô.
Cô đã dốc hết tâm tư để trang điểm ăn mặc, cẩn thận quan sát, cân nhắc từng lời nói, nhưng không bằng được ai kia chỉ cần đứng yên một chỗ đã dễ dàng chiến thắng được tất cả.
Nhưng, điều đó đã không còn quan trọng nữa, vào giây phút cô cầm bút lên ký tên, bất kể là yêu hay không yêu, thì Lệ Dị Thần đã được định sẵn chỉ là một người qua đường trong cuộc đời cô.
Tan thì tan thôi.
"Cô Tống, tôi muốn nói, có khi nào có một khả năng.

⬅ Trước Tiếp ➡