⬅ Trước Tiếp ➡
Em yên tâm, hai ngày tới anh nhất định sẽ dành thời gian tiếp đón bố mẹ em.
" Tống Quán Quán lập tức nép vào lòng Lệ Dị Thần, nhỏ nhắn đáng yêụ
"Bố mẹ muốn ở lại đây vài ngày, đúng lúc bố còn có một hợp đồng cần theo dõi trong nước.
Có lẽ sau khi giải quyết xong, đám cưới của chúng ta cũng kết thúc rồi.
Em nghĩ việc đặt khách sạn không hợp lý lắm, chi bằng thuê một căn nhà cho ba mẹ ở tạm vài ngày.
" Lệ Dị Thần nhíu mày, không tán thành "Thuê nhà làm gì, anh có rất nhiều bất động sản, bố mẹ em cứ chọn một căn ưng ý mà ở là được.
" Tống Quán Quán mắt sáng lên, nhưng vẫn cố tỏ ra e dè "Không ổn lắm, như vậy có làm phiền anh quá không?" Lệ Dị Thần đưa tay chạm nhẹ vào trán Tống Quán Quán, giọng nói đầy cưng chiều "Nói gì vậy? Sau này em là người của anh rồi, sao còn tính toán chuyện này với anh?" Tổng Quán Quán dựa vào vai Lệ Dị Thần, nét mặt lộ ra vẻ ngọt ngào không giấu nổi.
"Thực ra cô Tần có thể cân nhắc lại.
" Khi xuống xe, Kỳ Tiêu đưa cho Tần Thư Niệm một tấm danh thiếp.
Tần Thư Niệm dùng ngón tay lật qua "Phó Đình Thâm?" "Thẻ thông hành Thành phố A.
Kỳ Tiêu nhướng mày "Tam ca tôi nói rồi, bất kể chuyện gì, chỉ cần cô cần, lúc nào cũng có thể báo tên anh ấy.
" Tần Thư Niệm dùng ngón tay gõ nhẹ lên tấm danh thiếp, chau mày.
Kỳ Tiêu vẫy tay chào Tần Thư Niệm "Có dịp gặp lại sau " Tiếng động cơ xe thể thao vang lên trong đêm tối như hồi chuông báo động.
Tần Thư Niệm mỉm cười quay vào nhà.
Dù sao ở nhà Thẩm Y Y mãi cũng không phải cách.
Nghĩ đến căn nhà mà Lệ Dị Thần để lại cho cô trước đây, Tần Thư Niệm suy đi tính lại, cuối cùng từ chối lời mời nhiệt tình của Thẩm Y Y, chọn một ngày dọn vào Biệt thự quanh hồ.
Cô sở hữu không ít bất động sản, nhưng năm xưa cô chưa từng nghĩ sẽ phát triển trong nước, tất cả đều mua ở các điểm du lịch trên thế giới, chủ yếu để hưởng thụ.
Giờ muốn tìm chỗ ở lại chẳng có nơi nào thích hợp.
May thay Biệt thự quanh hồ lại gần nơi cô làm việc ở Đại học A sau này, cũng tiết kiệm được thời gian đi lại.
Tần Thư Niệm cuối cùng cũng vì chuyện của Phó Đình Thâm mà đặc biệt tìm đến ông Chung.
"Đúng vậy, Phó Tịch Nhan tôi nhớ, cô bé là do tôi điều trị," ông Chung thở dài, "Quá khó khăn, từ khi tôi hành y đến nay cũng đã nhiều năm, chưa từng gặp căn bệnh nào khó khăn như vậy.
" "Nghĩ đủ mọi cách, ngoài việc kéo dài thời gian, cũng chẳng có biện pháp nào khác.
" Ông Chung ngập ngừng lại một chút, "Nghe ý cô, anh ấy tìm cô rồi sao?" Tần Thư Niệm nhún vai "Không hiểu sao lại tra được đến tôi.
" Ông Chung lập tức thể thốt "Không liên quan gì đến tôi đâu, tôi rất an phận, cô dặn tôi không nói thì tôi chẳng dám hé răng nửa loi.
" Nói đến đây, ông chợt nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Tần Thư Niệm "Có phải cô lén lút chữa bệnh cho người khác sau lưng tôi không?" Tần Thư Niệm 3 "Tốt lắm, tôi biết ngay mà, cô không thể nào suốt bốn năm không chữa bệnh được " Ông Chung nhìn Tần Thư Niệm với ánh mắt đầy hoài nghi "Cô chỉ là không dạy tôi y thuật, vẫn lén lút chữa trị cho cả đống người rồi.

⬅ Trước Tiếp ➡