" Tiếng ồn ào lướt qua tai của Lệ Dị Thần, nhưng anh không để ý, anh chỉ đang chăm chú nhìn vào bóng dáng của hai người ở giữa trường đua, với ánh mắt đầy sự dò xét.
Bỗng nhiên có một đôi tay đặt lên cổ tay anh "Đang nghĩ gì vậy, Dị Thần?" Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, Lệ Dị Thần quay đầu lại thì nhìn thấy Tống Quán Quán đang ngồi bên cạnh, anh bất giác che giấu đi cảm xúc trong ánh mắt.
"Không biết hôm nay Bờ biển Đông có vấn đề gì, trước đây đã sớm tháo mặt nạ rời sân rồi, chứ đâu để hai người kia đứng đó dây dưa mãi như thế.
" Lệ Dị Thần nhấm nháp một ngụm champagne vừa được nhân viên phục vụ đưa tới "Một sai lầm lớn đến thế, nếu để Phó công tử biết được, chắc chắn sẽ gặp rắc rối to.
" Tống Quán Quán đặt câu hỏi đầy ý tử "Vị Phó công tử này, lợi hại như thế sao, trước khi em ra nước ngoài, không hề nghe nói nhiều về anh ấy.
" Lệ Dị Thần uống hết chút rượu cuối cùng, từ tốn nói "Anh ấy có thân phận đặc thù, hai năm nay mới bước vào Phó Thị, vừa vào đã trở thành đương gia mà không ai có thể phù nhận.
" Anh nhìn về phía trung tâm trường đua, muốn dùng việc khác để xua tan cảm giác khó chịu đang đột ngột trỗi dậy trong lòng Trước cuộc đua, sự tương tác thân thiết giữa Tần Thư Niệm và Phó Đình Thâm như một cái gai, đâm thẳng vào trái tim anh.
Nhìn hai người đang đứng ở trung tâm trường đua, vẫn đang trò chuyện không chút vội vã, anh định quay người rót thêm một ly rượu, thì động tác đột ngột dừng lại, đôi mắt trợn tròn.
"Tôi từ chối.
" Tần Thư Niệm xoay đầu lại, nói với người đàn ông một cách phóng khoáng "Bình sinh tôi ghét nhất bị người khác uy hiếp.
" Người đàn ông dường như muốn mở miệng giải thích, nhưng Tần Thư Niệm đã nắm lấy mặt nạ, đưa cao tay lên và tháo ra.
Ngũ quan quyến rũ sau thời gian dài thi đấu đã dính một lớp mồ hôi mỏng, khiến cho làn da trở nên trong suốt, cặp lông mày thanh thoát, khi nhìn về phía người khác, đuôi mắt nhếch lên mang theo vẻ thản nhiên kiêu ngạo.
Người này chính là Tần Thư Niệm mà trước đó không lâu đã tựa vào lan can.
Cô tiện tay ném bỏ cái mặt nạ đi, ôm chặt mũ bảo hiểm và đưa tay về phía người đàn ông "Nhưng kỹ thuật của anh thực sự rất giỏi, nếu lần sau còn có cơ hội, chúng ta đấu tiếp một trận nữa.
" Người đàn ông im lặng cúi đầu nhìn một lúc lâu vào cánh tay cô đưa ra, đột nhiên cười thành tiếng.
Tần Thư Niệm hơi nhíu mày, tưởng rằng người đàn ông sẽ nói ra điều gì đó để sỉ nhục cô, nhưng không ngờ, một giây tiếp theo, người đàn ông nắm lấy mặt nạ và cũng đưa tay lên tháo nó ra.
Ngũ quan dưới mặt nạ vẫn tinh tế đến mê hoặc, khí chất yêu nghiệt kết hợp một cách kỳ lạ với phong thái bẩm sinh vượt trội, chỉ cần nhìn một lần là không thể nào quên được.
Phó Đình Thâm tiện tay vuốt mái tóc ngắn đang ẩm ướt vì mồ hôi ra phía sau, và nở nụ cười với Tần Thư Niệm "Tequila, quả nhiên danh bất hư truyền.
" Tần Thư Niệm dù thế nào cũng không ngờ được, Dạ Hoành lại chính là Phó Đình Thâm.