Cô vừa xoa xoa khóe mắt còn hơi nhức, một mặt trong miệng đang nhai bánh mì phết mứt việt quất, một mặt còn phải dùng bàn tay rảnh rỗi để nhắn tin.
Tần Thư Niệm Anh Lệ, sáng nay có rảnh không, nếu tiện thì mười giờ phiền anh đến Cục Dân Chính tiến hành làm thủ tục.
Lệ Dị Thần trả lời tin nhắn rất nhanh, điều đó khiến Tần Thư Niệm có chút ngạc nhiên, nếu cô nhớ không nhầm thì giờ này thường là thời gian họp sáng của Lê Thị, Lệ Dị Thần khi đang họp đều luôn bật chế độ không làm phiền.
Lệ Dị Thần Sáng không rảnh.
Tần Thư Niệm Ba giờ chiều thì sao? Bốn giờ cũng được, đừng quá sáu giờ, bên đó tan làm rồi.
Lệ Dị Thần Vài ngày nữa hãy nói, gần đây đều không có thời gian.
Sau đó thì tin nhắn im bặt, Lệ Dị Thần không trả lời nữa.
Tần Thư Niệm nhíu mày nhìn chằm chằm vào điện thoại, thực sự không hiểu nồi suy nghĩ của Lệ Dị Thần, chẳng phải người đang gấp gáp tổ chức đám cưới với Tống Quán Quán là anh ấy hay sao, sao lại trở thành cô đang hối thúc anh ấy vậy chú? "Đúng rồi, mấy ngày trước ông Chung còn nhờ tớ hỏi cậu," Thẩm Y Y rót một ly sữa đặt trước mặt Tần Thư Niệm, nhíu mày hồi tưởng lại một lúc, "Ông ấy hỏi cậu có ý định quay lại làm việc không, nếu cậu cảm thấy phiền phức, làm giáo viên hướng dẫn cũng được, mở khóa học tại Đại học S để lấy kinh nghiệm, ông ấy sẽ làm trợ giảng cho cậụ
" Tần Thư Niệm uống một ngụm sữa, khóe miệng chưa kịp lau sạch đã xua tay "Tớ không dám nhận đâu, để một ông lão hơn sáu mươi tuổi làm trợ lý cho tớ, tớ sợ mình bị tổn thọ.
" "Vậy tớ trả lời lại ông ấy nhé?" Tần Thư Niệm rút một tờ khăn giấy lau khóe miệng, suy nghĩ một lúc rồi nói "Quay lại làm việc thì để tớ cân nhắc thêm, lâu rồi không cầm dao mổ, tớ sợ tay mình không vững, làm giáo viên hướng dẫn vẫn còn được, có thể nghe giảng khóa học của người khác không? Cũng không biết bao nhiêu năm rồi không theo dõi, có phải mọi người đã lén lút phát biểu cả một đống luận văn phía sau tớ hay không " Thẩm Y Y lườm một cái, "Thôi đi, dù có chạy đua cũng không thể đuổi kịp trình độ của cậu đâu " Khi Tần Thư Niệm tới bệnh viện thì ông Chung vừa bước ra từ phòng phẫu thuật, nghe thấy tiếng gõ cửa, ông vừa nhổ bã trà vừa cảm thấy bực tức "Người không có ở đây, mai hãy quay lại.
" Tần Thư Niệm nhất thời có chút ngượng ngùng, "Vậy, ông Chung, tôi để đồ ở trước cửa phòng ông, lát nữa ông nhớ lấy nhé.
" Chưa kịp quay người đi, là cửa đã bị ai đó mở ra, ông Chung nhìn thấy Tần Thư Niệm thì tỏ vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
"Thư Niệm, sao cô lại tới đây thế? Mau vào đây, mau vào đây " Ông nhiệt tình kéo cô vào trong phòng tiếp đãi, "Hôm nay trên bàn mổ tôi gặp phải một tình huống bất ngờ, đang sầu não không biết tìm ai để bàn bạc, cô đến thật đúng lúc, tôi có cả một đống vấn đề đang chờ để hỏi đây " Vừa bước vào đã bị nhét cả đống tài liệu, Tần Thư Niệm bị ấn ngồi xuống cái ghế làm việc của giáo sư, ông Chung đứng bên cạnh vẫn còn đang nhiệt tình pha trà "Hiếm khi gặp được cô, hôm nay tôi phải hỏi cho đủ vốn, lần sau không biết khi nào mới có thể gặp lai.