Đại học truyền thông Bắc Kinh có quy định, cho dù học ngoại trú, nhưng trong thời gian huấn luyện quân sự thì sinh viên năm nhất phải ở nội trú. Cho nên cho dù Khương Húc không muốn thì vẫn phải ngoan ngoãn thu dọn hành lý.
Đợi đến tối khi xem phim xong với Khương Húc, cô liền trốn về phòng chơi điện thoại.
Trong nhóm chat [Tam giác sắt bị ép khiêm nhường] đã có rất nhiều tin tức.
[Sắt Sắt không muốn mập]: Các cậu đang nói gì thế?
[Lục Thanh Thần là anh đẹp trai]: Xuất hiện rồi! Đương sự!
[Vi Tâm không muốn nghèo]: Hừ! Tra nữ xuất hiện rồi!
Đầu Khương Sắt đầy vạch đen, sao cô lại thành tra nữ rồi.
[Lục Thanh Thần là anh đẹp trai]: Bọn mình đang bàn về chuyện tân sinh viên. Đợt tân sinh viên này thật sự là ngọa hổ càn long.
Nhìn thấy đoạn tin nhắn như vậy, Khương Sắt khẽ nhíu mày. Lục Thanh Thần là chủ tịch hội sinh viên của đại học truyền thông Bắc Kinh, cho nên biết rất nhiều về chuyện tân sinh viên, nếu cậu ta đã nói như vậy, vậy thì sinh viên khóa mới này là nhân vật không đơn giản…
[Lục Thanh Thần là anh đẹp trai]: Em trai của Sắt Sắt – Khương Húc, còn có Khương Mạn Mạn, còn có Bạch Thái Nhược của nhà họ Bạch, Âu Dương Hi Vi của nhà họ Âu Dương, Đoàn Tứ Ngôn của nhà họ Đoàn…quan trọng nhất còn có chi nhánh nhà họ Nhiếp.
[Vi Tâm không muốn nghèo]: Chậc chậc, nghe nói cậu chủ chi nhánh nhà họ Nhiếp đó là một tay chơi chính hiệu của thủ đô, đánh nhau hút thuốc uống rượu cờ bạc không thiểu thứ gì, thật sự không biết sao lại đến đại học truyền thông.
[Lục Thanh Thần là anh đẹp trai]: Đừng nói, trong khóa mới này, các danh môn thượng lưu đều tập hợp lại không ít. Đau đầu jpg.
[Vi Vi không muốn nghèo]: Xem kịch jpg.
[Sắt Sắt không muốn mập]: Xem kịch jpg.
[Lục Thanh Thần là anh đẹp trai]: Hai người bạc tình! Oa oa oa!
Khương Sắt trừng mắt, nhưng mà cũng giống như Lục Thanh Thần nói, sinh viên khóa mới thật sự không đơn giản.
Trong xã hội thượng lưu quyền quý của thủ đô, nhà họ Nhiếp độc chiếm vị trí đầu, không ai có thể so sánh được. Mà sau nhà họ Nhiếp là nhà họ Bạch, nhà họ Đoàn, nhà họ Âu Dương, nhà họ Thẩm, sau đó nữa là nhà họ Tống, nhà họ Lục.
Nhà họ Khương chỉ thuộc hào môn hàng ba trong giới thượng lưu quyền quý, bây giờ dưới sự chà đạp của cả nhà Khương Thành Dân, thì đến hào môn hạng ba cũng không được tính.
Cuộc gặp mặt tam giác
Ba người lại tán gẫu một lúc, khi sắp kết thúc Khương Sắt lại dặn dò một câu.
[Sắt Sắt không muốn mập]: Tiểu Thần Tử, cậu thân là chủ tịch hội học sinh, có thể cả năm nay sẽ khó sống lắm đó.
[Vi Tâm không muốn nghèo]: Yên tâm đi Tiểu Thần Tử, chị sẽ bảo kê cho em.
[Lục Thanh Thần là anh đẹp trai]: Vậy thì cảm ơn hai vị tiên nữ tỷ tỷ.
Đợi sau khi nhóm chat yên lặng thì Khương Sắt mới nghĩ đến chồng mình.
[Sắt Sắt không muốn béo]: Ông xã, ông xã, anh có bận đấy không?
Không để Khương Sắt đợi lâu, đầu dây bên kia liền nhắn lại.
【J】: Không bận.
Khương Sắt mím môi cười rồi lại nói chuyện với anh một lúc.
Sau nửa giờ chờ đợi, Khương Sắt mới nói: Em phải đi ngủ rồi, ngủ ngon.
【J】: Ngủ ngon.
Sau khi nhận được phản hồi, Khương Sắt tắt máy, đặt nó sang một bên, nhắm mắt đi ngủ.
Ngày hôm sau.
Khi Khương Sắt thức dậy thì đã thấy Khương Húc đang mày mò bữa sáng trong bếp.
Khương Sắt vươn vai một cái, nhìn Khương Húc bưng bữa sáng từ trong bếp ra, uể oải đi tới, Khương Húc nhìn Khương Sắt, hơi chần chờ.
Sao lại cảm thấy, chị của cậu lại lười hơn trước nữa nhỉ?
Điều mà Khương Húc không biết là, nửa tháng ở nhà họ Nhiếp, Khương Sắt đã bị Nhiếp Tư Cảnh chiều đến mức ngay cả vận động cũng lười luôn. Ở nhà họ Nhiếp, Khương Sắt ngủ đến khi nào tỉnh thì thôi, sau khi tỉnh dậy thì Nhiếp Tư Cảnh đã giúp cô chọn áo quần hôm nay mặc rồi đặt ở bên cạnh.