Khương Sắt bước tới.
Cô ấy chọc vào eo người đàn ông và hỏi một cách ngọt ngào: "Anh đang làm gì vậy".
Nhiếp Tư Cảnh xoay người nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang chọt chọt ở eo mình, cảm nhận được sự lạnh lẽo trên tay cô, anh duỗi tay còn lại quấn lấy đôi tay nhỏ bé, khóe miệng khẽ nhếch lên, "chờ em."
Vòng tay huyết ngọc
Khương Sắt đỏ mặt, chợt cúi đầu.
Bỗng nhiên phát hiện một hộp trang sức đang được đặt trên bàn. Là một chiếc hộp trang sức trông đậm chất cổ xưa, chiếc hộp cũng trông cũng hơi xuống màu, xem ra cũng đã có chút năm tháng rồi.
"Đây là.....Gỗ đàn hương?" Khương Sắt khẽ tặc lưỡi, cũng chỉ có kiểu nhà hào phú như nhà họ Nhiếp mới dùng gỗ đàn hương để làm hộp trang sức.
Nhiếp Tư Cảnh nhấc hộp trang sức lên rồi mở ra.
Bên trong đặt một chiếc vòng tay được làm từ dương chi huyết ngọc. Màu sắc của huyết ngọc đỏ rực trong suốt, trông đậm chất cổ xưa nhưng vẫn tỏa ra sắc màu ngập tràn sức sống.
Khương Sắt không rõ về giá cả của huyết ngọc nhưng khối ngọc này vừa nhìn đã biết chất lượng của ngọc thạch cực cao, đã thế lại còn được làm thành vòng tay, thật không biết khối ngọc này phải lớn đến cỡ nào.
Khương Sắt thấy Nhiếp Tư Cảnh lồng vòng tay huyết ngọc vào tay cô. Bàn tay của Khương Sắt rất thanh mảnh, trắng ngần. Vòng tay huyết ngọc được đeo lên tay cô lại càng tô điểm cho hai bàn tay càng thêm kiều diễm, rung động lòng người.
"Đây chính là biểu tượng của chủ mẫu nhà họ Nhiếp, chỉ cần đeo nó lên thì bất kể người nào trong nhà họ Nhiếp cũng đều nghe theo hiệu lệnh của em." Nhiếp Tư Cảnh thản nhiên giải thích nhưng lại khiến cho Khương Sắt trong lòng giật mình.
Trời đất ơi!! Bỗng nhiên cô cảm thấy bản thân mình như đang đeo một củ khoai lang bỏng trên tay vậy.
Món đồ này, nếu để phát tán ra bên ngoài ắt hẳn sẽ là món đồ được giẫm đạp lên nhau mà tranh giành.
Chỉ riêng mỗi việc có thể ra lệnh cho bất cứ ai trong nhà họ Nhiếp thôi cũng đủ để khiến con người ta điên loạn. Nhà họ Nhiếp xưa nay thần bí, uẩn khuất, thân tộc trải rộng khắp cả nước thậm chí là ra đến cả nước ngoài.
Chẳng trách có nhiều cô gái muốn gả vào nhà họ Nhiếp như vậy.
Khương Sắt cười ranh mãnh "Bất cứ ai ư, kể cả anh luôn sao?" Cô nhìn thấy Nhiếp Tư Cảnh khe khẽ lắc đầu, đang lúc Khương Sắt muốn cho qua.
Thì lại nghe thấy Nhiếp Tư Cảnh nói: "Chẳng cần đến món đồ kia."
Rõ ràng chỉ là một lời trần thuật bình thường nhưng lại khiến Khương Sắt cảm nhận được sự chiều chuộng cùng với sự yêu thương sâu đậm trong lời nói.
Ra lệnh cho anh, không cần đến huyết ngọc. Vì cô mà làm bất cứ chuyện gì, anh vui vẻ vì điều đó.
Nếu như nói, vừa mới đầu muốn gả cho Nhiếp Tư Cảnh là bởi vì sự cảm động từ kiếp trước, sự áy náy cùng với dã tâm muốn giành lại công ty giải trí Thiểm Tinh, nhưng mà hiện tại cô phát hiện bản thân bắt đầu cảm động trước người con trai này rồi.
Nhìn vào đôi mắt màu lam có thể khiến người ta đắm chìm trong đó, Khương Sắt cảm thấy bầu trời đầy sao cũng không sánh được với sự lấp lánh tản ra từ trong mắt của người đàn ông này, tản vào trái tim cô.
Sau đó Khương Sắt được người đàn ông dỗ dành mà vui vẻ đi vào.
Nhiếp Tư Cảnh vừa mới đầu còn chưa quen sấy tóc cho cô, nhưng sau đó bởi do Khương Sắt quá lười, lần nào cũng chỉ sấy lấy lệ vài ba cái liền chạy ra ngoài hóng gió, Nhiếp Tử Cảnh lo cô bị cảm nên bắt đầu học sấy tóc cho cô.
Cảm nhận được hơi thở ấm áp phả vào đầu, Khương Sắt chơi đùa vòng tay huyết ngọc trong tay, ngẫm nghĩ vẫn là nên cất nó đi. Món đồ này quá mức quý giá cũng quá mức nguy hiểm.
Món đồ này vẫn là nên để ở nhà họ Nhiếp thì an toàn hơn.
"Ông xã...." Khương Sắt bất chợt gọi, tay cầm máy sấy tóc của người đàn ông hơi khựng lại, sau đó Nhiếp Tư Cảnh liền nghe thấy Khương Sắt nói "Giấy kết hôn cũng đã lấy rồi, vậy còn nhẫn đâu?"
"....... Sớm thôi." Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên, Khương Sắt gật đâu cũng không để ý, chỉ là cảm thấy chỉ có mỗi một tờ giấy kết hôn cũng có một chút cảm giác không được chân thật cho lắm.
Lại qua vài ngày nữa, Khương Sắt nhìn thấy nhẫn trên tay mình, không kìm được mà thán phục một tiếng.
Hoa cát cánh được mài từ đá quý màu xanh thẳm thuần túy, tinh xảo xinh xắn, mượt mà nhẵn bóng, được khảm nạm trên mặt nhẫn. Màu sắc ấy giống hệt như đôi mắt của người đàn ông, vô tình nhìn thoáng cũng có thể khiến cho con người ta đắm chìm.
Khương Sắt cũng hiểu được, hoa cát cánh chính là hoa tộc của nhà họ Nhiếp, mang ý nghĩa tình yêu chân thành, mãi không thay đổi.
Khương Sắt rất thích chiếc nhẫn này, sau khi biết được nguồn gốc của nó thì lại càng thêm trân quý.
Chuyện này là vào ngày trước vào lúc tản bộ với cụ ông đã nghe cụ ông nói, chiếc nhẫn này là Nhiếp Tư Cảnh tự mình thiết kế. Hơn nữa bảo thạch được mài thành hoa cát cánh còn là đích thân Nhiếp Tư Cảnh tự chọn.
Đó là một khối bảo thạch màu lam cực kỳ thuần túy lóa mắt đào được ở Châu Phi vào tháng trước, bởi lẽ trân quý hoàn mỹ nên khi vận chuyển về nước đã vấp phải một vài thế lực phá rối, cản trở làm cho Nhiếp Tư Cảnh phải đích thân đi một chuyến.
Em trai
Sau khi Nhiếp Tư Cảnh đi thì những thế lực kia cũng biến mất khỏi nơi đó.
Mà địa điểm khai thác ra được khối bảo thạch kia lại càng được Nhiếp Tư Cảnh thẳng tay bao trọn.
Khương Sắt càng nhìn lại càng thấy thích, lấy điện thoại ra chụp vài kiểu ảnh sau đó đăng lên vòng bạn bè đã mốc meo.
[Khương Sắt không muốn mập]: Tình yêu chân thành, vĩnh viễn không đổi thay [Hình ảnh]
Đi kèm với caption là bức hình mà bản thân mới chụp, trong bức ảnh trên ngón tay áp út thanh mảnh trắng ngần của thiếu nữ đang đeo một chiếc nhẫn có hình hoa cát cánh. Trạng thái này của Khương Sắt vừa được đăng lên, vòng bạn bè liền trở nên bùng nổ.
[Vi Tâm không muốn nghèo]: Chuyện gì thế này? Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị nha!
[Lục Thanh Thần là anh đẹp trai]: Vãi luyện, cậu kết hôn rồi cơ á???
[Tỷ tỷ áo bông nhỏ]: ???? Nhận được thông báo chạy vào xem liền, chuyện gì xảy ra thế này???
[J]: Ừm.
Khương Sắt đọc những bình luận kia, trong lòng vui vẻ. Đặc biệt là bình luận kia của Nhiếp Tư Cảnh.
Dòng trạng thái này của cô, hạn chế một vài người ví dụ như là cả nhà bác trai. Chỉ có những người chơi với cô lâu mới được nhìn thấy.
Ví dụ như là Tống Vi Tâm và Lục Thanh Thần. Nhưng mà nhìn thấy dòng thông tin Húc kia Khương Sắt lúc này mới bắt đầu thấy đau đầu. Mình.... hình như quên mất vẫn còn có một người em trai ở nhà.
Khương Sắt còn chưa kịp phản ứng lại, điện thoại của em trai đã được gọi đến.
Cô gian nan bắt náy "Alo."
Những câu hỏi dồn dập như đoạt mạng bay tới "Chị! Dòng trạng thái kia là thế nào đây hả?! Chị hẹn hò rồi đấy à? À không đúng, chị kết hôn rồi hả? Đối phương là ai vậy? Sao em lại không hề hay biết gì hết vậy?! Chị à, có phải là chị có chuyện giấu em đúng không?? Chị hết yêu em rồi đúng không? Vân vân và mây mây....."
Khương Sắt đưa điện thoại ra xa lỗ tai mới tránh được đau khổ.