⬅ Trước Tiếp ➡
Đại sảnh có diện tích lớn như vậy, vậy mà chỉ là nơi nghỉ ngơi. Có mấy chục cây cột to đang đứng sừng sững ở đó, những chiếc sô pha xa hoa đắt tiền được bày biện xung quanh.
“Karaoke, quán bar các loại.” Nhiếp Tư Cảnh trả lời cô.
Khương Sắt vừa nghe đến karaoke, quán bả, lập tức muốn hành động. Trước đây cô thỉnh thoảng đi với Tống Vi Tâm và Lục Thanh Thần, thỉnh thoảng còn dẫn theo Khương Húc.
Nhưng chỗ bọn họ đi, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với Vân Hoài Chi Điên.
Khương Sắt muốn trải nghiệm.
Nhưng lần này Nhiếp Tư Cảnh lại không chiều theo cô, “Đừng đi, không có gì để xem đâu.”
Nhiếp Tư Cảnh biết người mà Vân Hoài Chi Điên tiếp đãi đều là danh môn quý tộc, nhưng khó đảm bảo trong đầu những người đó không có mấy mộng tưởng ghê tởm, sao Nhiếp Tư Cảnh có thể tùy ý để Khương Sắt vào trong?
Chỉ đơn giản là có người dùng ánh mắt tham lam, hạ lưu nhìn Khương Sắt, sự tàn bạo trong lòng Nhiếp Tư Cảnh liền khó bình tĩnh.
Sự tàn bạo trong lòng anh quả thực đã bị Khương Sắt mà bình tĩnh lại không ít, nhưng ngược lại, chỉ cần là chuyện liên quan đến Khương Sắt, cũng có thể dễ dàng khiến anh trở nên tàn bạo.
Khương Sắt có chút bất mãn nhéo eo của người đàn ông, k=hừ một tiếng, “Vậy em đi nhà vệ sinh để trang điểm lại một chút.”
Nhiếp Tư Cảnh nhìn cô, bất đắc dĩ thở dài, “…Đừng đi quá lâu.”
Khương Sắt gật đầu qua loa, sau đó lấy túi xách rồi tìm một nhân viên phục vụ để dẫn cô đến nhà vệ sinh.
Đi nhà vệ sinh trang điểm lại là thật, nhưng sao Khương Sắt có thể chỉ đi trang điểm chứ? Cô vốn dĩ không phải người an phận, kêu cô yên tĩnh ở đó thì sao có thể được?
Đợi nhân viên phục vụ dẫn cô đến nhà vệ sinh, cô mượn cơ hội hỏi đường đi đến quán bar bên trong.
May mắn, đường đến quán bar không chỉ có một, dù sao thì tầng lầu rộng lớn, sao có thể chỉ có một đường như vậy.
Khương Sắt tránh khỏi con đường có thể gặp phải Nhiếp Tư Cảnh, âm thầm chuồn vào bên trong.
Đáng tiếc Khương Sắt không biết là sau khi người nhân viên phục vụ đó rời đi thì không về đi tiếp đãi khách khác, mà đi về hướng của Nhiếp Tư Cảnh.
“Cậu chủ Nhiếp, cô gái đó quả thực đã vào trong rồi.” Nhân viên phục vụ cung kính trả lời.
Nhiếp Tư Cảnh khẽ gật đầu, lúc này nhân viên phục vụ mới lui đi.
Anh biết ngay là cô vợ nhỏ của anh sao có thể nghe lời như vậy, sự hứng thú và khiêu chiến trong mắt cô không thoát khỏi mắt anh được, cho nên sau khi Khương Sắt rời đi thì anh liền điện cho Nhiếp Hồng.
Quả nhiên…cô chuồn vào trong rồi.
Nhiếp Tư Cảnh không muốn phá hoại sự vui vẻ của Khương Sắt, bây gờ nếu anh vào trong tìm côm chắc chắc sẽ làm cô mất hứng.
Nhiếp Tư Cảnh chỉ đành dặn dò người của khách sạn trông chừng cô.
Mà bên này, sau khi Khương Sắt đi vào, thì nhìn thấy dưới khung cảnh tối đen thì các loại đèn neon đủ loại màu sắc đang nhấp nháy.
Nhưng khác với những quán bar khác, ở đây không ẫm ĩ như những quán bar bên ngoài, không gian rộng rĩa, không ít các ghế dài đã có người ngồi, cũng không có mấy thanh niên nam nữ nhảy múa điên cuồng trong sàn nhảy.
Chỉ có DJ đang chơi những bản nhạc cuồng nhiệt phóng túng.
Ưu nhã, cao cấp lại mang theo chút cuồng nhiệt hoang dã và phóng túng.
Cô ấy không xứng, cô xứng sao?
Khương Sắt lập tức yêu thích nơi này, hơn nữa vì là sản nghiệp của nhà họ Nhiếp, cô không lo lắng ở đây có người gây sự.
Khương Sắt ngồi xuống trước quầy bar, ngắm nhìn xung quanh một cách hứng thú.
Chỉ là nhìn qua…đột nhiên thấy một người quen.
Nhiếp Phi.
Hôm nay Nhiếp Phi mời vài người bạn đến quán bar của Vân Hoài Chi Điên, với tính cách phô trương và thân phận là người nhà họ Nhiếp, anh ta càng thích ở đây chứ không vào phòng bao.
Mà những người khác vì hùa theo Nhiếp Phi nên đương nhiên theo anh ta.
Khương Sắt biết cũng chỉ có Nhiếp Phi và Bạch Thái Nhược, những người khác thì Khương Sắt không biết, cũng có thể là bạn hay gì đó của Nhiếp Phi.
Nhiếp Phi không phát hiện ra Khương Sắt, Bạch Thái Nhược lại phát hiện. Cô ta nhìn thấy Khương Sắt xuất hiện ở đây thì cũng ngạc nhiên.
Cô ta không nhịn được mà hoài nghi, với thân phận của Khương Sắt, có thể đến Vân Hoài Chi Điên?
Nghĩ đến những chuyện ở trong trường, lại thêm Nhiếp Phi đích thân thừa nhận, trong lòng Bạch Thái Nhược nảy ra sự đố kỵ, ghen ghét.
Chẳng qua đối phương chỉ có khuôn mặt đẹp một chút thôi.
Gia thế, tài nghệ, có chỗ nào sánh được cô ta?
Cũng không biết sao Nhiếp Phi lại bảo vệ Khương Sắt như vậy.
Bạch Thái Nhược biết, người mà hôm nay Nhiếp Phi mời chắc chắn không có Khương Sắt, cô ta nghĩ thầm, nói không chừng vì Khương Sắt muốn quyến rũ Nhiếp Phi nên âm thầm đi theo bọn họ vào đây?
Bạch Thái Nhược tự cho rằng mình đã nắm rõ đầu đuôi câu chuyện, khiêu khích nhìn Khương Sắt.
“…” Khương Sắt không hiểu sao lại nhận được một ánh mắt khiêu khích.
“Anh Phi, đàn chị Khương sao lại ở đây vậy?” Bạch Thái Nhược đột nhiên nói với Nhiếp Phi.
Nhiếp Phi đang cụng ly với mấy người khác, nghe thấy lời Bạch Thái Nhược nói, mới định phản bác đàn chị Khương gì, kết quả vừa quay đầu thì nhìn thấy Khương Sắt đang nhìn anh ta ở cách đó không xa.
“…” Ly rượu trong tay rơi xuống mặt bàn.
“???” Trong lòng Nhiếp Phi cảm thấy sụp đổ, hình như mỗi lần anh ta làm gì đó thì đều sẽ bị chị dâu nhìn thấy. Lúc này hình tượng còn có thể cứu vãn không?”
“Không lẽ đàn chị Khương âm thầm theo chúng ta vào đây chứ?...Dù sao thì với gia thế của chị ấy…” Dáng vẻ của Bạch Thái Nhược lo lắng, lời nói ra lại rất sẽ khiến người ta hiểu sai.
Người có mặt ở đó đều là các cậu chú quý tộc, nghe thấy lời nói của Bạch Thái Nhược thì cón không hiểu gì chứ?
Lập tức khinh thường nhìn Khương Sắt.
Nhưng hành động của Nhiếp Phi lại nằm ngoài dự đoán của bọn họ.
Nhiếp Phi cười lạnh một tiếng, “Cô ấy không xứng, cô xứng sao?”
Người phụ nữ này thật là ngu ngốc, chủ mẫu của nhà họ Nhiếp không xứng vào Vân Hoài Chi Điên? Thật sự là truyện cười?!
⬅ Trước Tiếp ➡