⬅ Trước Tiếp ➡
“Cảm ơn.” Khương Sắt vui vẻ cười đáp lại một tiếng.
Nụ cười này khiến Nhiếp Tư Nha có chút sững sốt, lúc cảm nhận được ánh mắt chết chóc của Nhiếp Tư Cảnh, Nhiếp Tư Nha nhanh chóng thu hồi ánh mắt.
Anh ta còn nhớ mẹ của Khương Sắt – Giang Hoài Sơ đã từng là một người đẹp nổi tiếng của thủ đô.
Bà ấy vừa xuất hiện, tất cả thiên kim đài các của thủ đô đều không so sánh được với bà ấy.
Uyển chuyển, thanh khiết, khí chất xuất trần, khiến Giang Hoài Sơ không chỉ thuận buồm xuôi gió trên con đường sự nghiệp, còn nhận được không ít sự theo đuổi của các cậu chủ nhà quyền thế.
Lại thêm chồng của Giang Hoài Sơ, Khương Thành Hàn lúc đó cũng là một cậu chủ vô cùng đẹp trai tài giỏi.
Xây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, tạo ra một thần thoại trong giới giải trí.
Khương Sắt là sự kết hợp giữa hai người, có thể kém hơn không? Hơn nữa còn hậu sinh khả úy.
Gương mặt đẹp đẽ dịu dàng xuất trần như Giang Hoài Sơ, nhưng trong đó vẫn mang theo sự sắc bén của Khương Thành Hàn.
Chỉ một nụ cười cũng khiến tim người ta lỡ một nhịp.
Nhiếp Tư Cảnh mở cửa xe bên phía ghế lái phụ cho Khương Sắt, để cô ngồi vào.
Lúc này Nhiếp Tư Cảnh mới từ từ đi vòng qua bên ghế lái, lúc đi qua Nhiếp Tư Nha, lãnh đạm nói một tiếng: “Tăng ca một tháng.”
“…Vâng.” Nhiếp Tư Nha chỉ có thể ngoan ngoãn gánh họa.
Nhiếp Tư Cảnh đưa Khương Sắt đến một nơi được gọi là một trong những địa điểm nổi tiếng của thủ đô – Khách sạn Vân Hoài Chi Điên.
Đó là gia nghiệp của nhà họ Nhiếp, cũng là một trong những biểu tượng cho sự tài phú của nhà họ Nhiếp.
Tòa nhà cao vút trong mây, cả tòa nhà đều là của nhà họ Nhiếp.
Trước tầng 20 là khu vực giải trí, làm việc, nghỉ ngơi, sau đó nữa thì là khách sạn và phòng họp.
Cánh cửa lớn mang phong cách cổ kính khiến người ta như lạc vào thời cổ đại, trước của còn được đặc hai cái tượng dị thú khổng lồ, hình con hổ lại có hai đôi cánh.
Hơn nữa hai bức tưởng đó đều được làm từ vàng nguyên chất.
Bức tượng vàng óng đứng sừng sững trước cửa của Vân Hoài Chi Điên, người qua lại tới lui, không ai không dừng chân lại để nhìn nó.
Nhưng lại không có bất cứ ai có gan ăn trộm.
Vân Hoài Chi Điên
Nếu nhà họ Nhiếp đã dám để hai bức tượng bằng vàng ở đây, thì không chỉ biểu thị rõ địa vị vững chắc của nhà họ Nhiếp, mà còn cảnh cáo người đi qua đi lại.
Đồ của nhà họ Nhiếp, chớ nên mong ước.
Người mà Vân Hoài Chi Điên tiếp đãi đều là nhân sĩ cao cấp, hơn nữa còn có quy định hội viên.
Chỉ có gia thế của bạn được sự chấp nhận của nhà họ Nhiếp thì mới có được thiếp mời mà Vân Hoài Chi Điên.
Có thể nói, Vân Hoài Chi Điên không chỉ là một trong những địa điểm nổi tiếng của thủ đô, mà còn là biểu trưng cho hào môn quyền quý của thủ đô.
Trước đây, lúc cha mẹ nhà họ Khương còn sống, Khương Sắt may mắn được tham gia yến tiệc được tổ chức ở Vân Hoài Chi Điên một lần.
Cảnh tượng hoa lệ xa xỉ kia, cùng với vô số hào môn quyền quý cứ ùn ùn kéo đến.
Khiến Khương Sắt bé nhỏ biết rõ được sự chênh lệch giữa người và người.
Sau này, cha mẹ nhà họ Khương bất ngờ qua đời. Nhà họ Khương ở trong tay cả nhà bác càng ngày càng sa sút.
Vân Hoài Chi Điên trực tiếp thu hồi lại quyền lợi mà trước đây nhà họ Khương được hưởng.
Nhiếp Tư Cảnh đã thông báo trước với quản lý của khách sạn.
Tuy nhà họ Nhiếp chưa từng tuyên bố ra bên ngoài về gia chủ kế nhiệm, nhưng một số người nhà họ Nhiếp có quyền lực đã biết trước rồi.
Quản lý của khách sạn Vân Hoài Chi Điên vẫn là do chi nhánh nhà họ Nhiếp phụ trách.
Vì thế đối với chuyện này thì càng hồi hộp vô cùng.
Chỉ sợ xảy ra sơ suất gì đó.
“Gia chủ, chủ mẫu. Hoan nghênh hai người đến đây.” Quản lý tên Nhiếp Hồng, coi như là cùng lứa với cha mẹ Nhiếp Tư Cảnh.
Vì năng lực xuất sắc nên được đề bạt làm quản lý của Vân Hoài Chi Điên.
Nếu như là quản lý của những khách sạn khác thì ngược lại không tính là gì, nhưng đây là quản lý của Vân Hoài Chi Điên.
Thân là quản lý, không chỉ phải quản lý một khách sạn khổng lồ, mỗi ngày còn phải giao thiệp với vô số hào môn quyền quý, nếu không khéo léo linh hoạt thì thật sự không làm được.
Nhiếp Tư Cảnh ôm lấy Khương Sắt, khẽ gật đầu.
Nhiếp Hồng hiểu ý, lập tức dẫn hai người đến trước thang máy.
Bên trong đại sảnh có không ít các danh môn quyền quý đang nói chuyện với nhau, bọn họ đương nhiên biết Nhiếp Hồng.
Thấy Nhiếp Hồng đi theo một đôi nam nữ trẻ tuổi, hơn nữa thái độ của Nhiếp Hồng vô cùng cung kính khách sáo, bọn họ thấy Nhiếp Hồng dẫn hai người đến thang máy chỉ dành riêng cho nhà họ Nhiếp.
Mọi người nhao nhào tò mò hai người đó là ai.
Phải biết, Nhiếp Hồng không chỉ là chi nhánh nhà họ Nhiếp, mà còn là quản lý của Vân Hoài Chi Điên. Không ít quyền quý có mặt ở đó đều phải khách sáo khi gặp Nhiếp Hồng.
Có thể khiến Nhiếp Hồng như vậy, trừ phi là chính thống nhà họ Nhiếp…
Mọi người nghĩ nghĩ, vẫn lắc đầu.
Chính thống nhà họ Nhiếp đã sớm biến mất hơn 10 năm rồi.
Sao có thể xuất hiện ở Vân Hoài Chi Điên? Hơn nữa còn có một người phụ nữ bên cạnh.
Nhiếp Hồng dẫn hai người đến tầng cao nhất của Vân Hoài Chi Điên, một nhà ăn với xung quanh là kính thủy tinh trong suốt.
Ngoại trừ nhân viên phục vụ ở bên cạnh đợi lệnh, hôm nay ở đây ở được bao sạch rồi.
Cả tầng lầu đều là kính thủy tinh.
⬅ Trước Tiếp ➡