Quản gia dừng xe phía trước tòa nhà chính của lâu đài cổ
Khương Sắt xuống xe, quản gia lại khẽ nhíu mày, kỳ lạ, lúc này phải có người hầu của lâu đài ra đón tiếp chứ.
Không đến một lúc, mấy người hầu của lâu đài vội vàng chạy ra, “Quản gia, cậu chủ cậu ấy…cậu ấy lại phát bệnh rồi!”
“Đã có mấy người chết rồi!!”
Mấy người đó thở hổn hển, nhìn quản gia rồi vội vàng nói.
Đôi mắt quản gia trầm xuống, “Tôi đi xem thử!” Lúc ông ấy mới ra ngoài thì vẫn còn bình thường mà. Quản gia nói xong, có chút xin lỗi nhìn Khương Sắt, “Cô Khương, xin lỗi, không thể tiếp đãi cô rồi.”
Khương Sắt lắc đầu, “Ông đi làm việc đi.”
Sau khi quản gia đi, người hầu của lâu đài giúp cô lấy hành lý.
“Phu nhân, hành lý của người để ở dưới lầu trước, cậu chủ còn đang ở trong phòng…” Người hầu nữa nói, bọn họ đều là gia nô mà nhà họ Nhiếp nuôi dưỡng, không chỉ có huấn luyện bài bản, mà còn vô cùng trung thành với nhà họ Nhiếp.
Khương Sắt gật đầu, đôi mắt nhìn về hướng mà quản gia rời đi.
Lâu đài nhà họ Nhiếp, ở giữa là tòa nhà chính, bên trái là sảnh yến tiệc, bên phải là khu vực giải trí, làm việc.
Khương Sắt đi theo hướng mà quản gia mới đi.
Kiếp trước cô đã từng nghe nói về bệnh của Nhiếp Tư Cảnh rồi, nhưng đa số thông tin đều bị nhà họ Nhiếp phong tỏa, chỉ biết thỉnh thoảng anh sẽ đột nhiên phát điên.
Khương Sắt đi đến tòa nhà bên phải, nhìn thấy có mấy người toàn là máu được khiêng ra từ trong phòng, trên người bọn họ không còn được mấy chỗ nguyên vẹn, các người hầu hình như đã quen với việc này rồi, khiêng bọn họ rời đi.
Ngoài cửa, một ông lão và quản gia đang sốt ruột vô cùng.
“Ông chủ, bọn họ không kiên trì được bao lâu đâu.” Quản gia nói.
Nghe thấy tiếng đánh nhau ở trong truyền ra, gương mặt ông cụ Nhiếp căng thẳng. Bên trong mới có một đội lính đặc chủng đã xuất ngũ đi vào, chuẩn bị các loại trang bị cao cấp nhất, nhưng vẫn không đấu lại sự giết chóc của Nhiếp Tư Cảnh.
Con số thương vong ước tính trong lòng ông ấy…càng ngày càng nhiều hơn.
“Con vào thử xem.” Tiếng của Khương Sắt vang lên phía sau bọn họ.
Ông cụ Nhiếp hoài nghi nhìn qua.
Ông ấy biết đây là cháu dâu mà hôm nay đã lĩnh giấy chứng nhận với Nhiếp Tư Cảnh, sau đó nghĩ cũng không cần nghĩ, lắc đầu, “Không được, bây giờ con vào thì không an toàn, cách duy nhất chính là đợi Tư Cảnh giải phóng hết sự thô bạo của lòng nó thì mới được.”
Nhưng vừa nghĩ đến đối phương là người mà Nhiếp Tư Cảnh chủ động nhắc đến, lại nghĩ đến Khương Sắt chủ động gọi điện cho ông ấy, sự quyết đoán và không quan tâm hơn thua kia, ông ấy lại bắt đầu do dư.
Có chút thay đổi rồi.
Nhiếp Tư Cảnh
“Nhưng trước đó, mấy người kia đều không chống đỡ được.” Khương Sắt bình tĩnh nói.
“Ông cụ Nhiếp, xin ông cho con một cơ hội.” Khương Sắt tiếp tục nói. Ông cụ Nhiếp có chút do dự, nếu Khương Sắt xảy ra chuyện, vậy thì Nhiếp Tư Cảnh tỉnh lại chắc chắn sẽ không tha thứ cho mình.
Lúc này, trong phòng, người đàn ông đơn phương chém giết, cả người tràn đầy sát khí tàn bạo kia, giống như cảm ứng được gì đó, bỗng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa.
Hơn mười người lính đặc chủng ở trong phòng càng không chống đỡ được, hơn nữa bọn họ cảm thấy được người đàn ông này không dùng hết sức, nhưng bây giờ hình như có gì đó ở ngoài cửa, điên cuồng xông ra ngoài.
Đã có mấy người lính đặc chủng cả người đầy máu bị khiêng ra ngoài.
Khương Sắt nhìn mấy người đó, cắn răng, trực tiếp đẩy cửa đi vào trong.
Căn phòng rất lớn, bây giờ vô cùng hỗn loạn, các đồ dùng trong nhà xa xỉ đắt tiền đã bị vỡ nát dưới đất, mấy người lính đặc chủng thì đang khó khăn ngăn chặn sự tấn công của Nhiếp Tư Cảnh.
Nhìn thấy Khương Sắt vào thì kinh ngạc vô cùng. Nhưng điều khiến bọn họ kinh ngạc hơn là, Nhiếp Tư Cảnh vốn dĩ đang điên cuồng tấn công bọn họ lại đột nhiên ngừng lại.
Đôi mắt của anh nhìn chằm chằm vào Khương Sắt đột nhiên xuất hiện.
Bọn họ đối mắt nhìn nhau, nhìn thấy được sự kỳ diệu trong mắt đối phương.
“Mọi người ra ngoài trước đi.” Khương Sắt nhẹ giọng nói, nhìn Nhiếp Tư Cảnh vừa xa lạ lai quen thuộc, sự lo lắng trong lòng từ từ chiến thắng sự lo sợ trên cơ thể.
Cô không sợ anh.
Cô đã nhìn thấy sự khủng bố ghê người nhất của anh, là trước mộ của cô.
Mấy người lính đặc chủng đưa mắt nhìn nhau, sau đó nhìn quản gia đang nháy mắt ra hiệu ở ngoài cửa, do dự một lúc rồi vẫn từ từ lui ra khỏi căn phòng.
Dù sao thì, nếu đánh tiếp nữa, bọn họ sẽ không còn mạng!
Mà sau khi mấy người lính đặc chủng kia ra ngoài, Nhiếp Tư Cảnh vốn đang đứng cách đó không xa, đột nhiên lại xuất hiện trước mặt Khương Sắt, gương mặt cô sững sốt, “Anh…” Người này sao đột nhiên lại xuất hiện trước mặt cô?! Hơn nữa mới đánh nhau với mấy người lính đặc chủng kia lâu như vậy mà trên người đối phương lại không có vết thương gì.
Một tay Nhiếp Tư Cảnh nắm chặt cổ tay cô, ép lên tường.
Cả người anh khẽ cúi xuống, ngửi ngửi cổ của Khương Sắt, giống như đang tìm kiếm gì đó, lại giống như rất quen thuộc…
Hơi thở nóng bỏng của người đàn ông phà vào cổ khiến Khương Sắt hơi ngứa ngứa. Cô hơi khó chịu, khẽ nghiêng đầu, Nhiếp Tư Cảnh lại vặn đầu của cô qua.
Nhiếp Tư Cảnh khẽ khom người xuống, trán của hai người chạm nhau.
Nhờ ánh sáng hắt vào trong phòng, Khương Sắt có thể nhìn thấy đôi mắt màu lam thẳm của người đàn ông, huyết sắc từ từ tan đi, trong đôi mắt của anh chỉ phản chiếu Khương Sắt, giống như là cả thế giới vậy.
Trong ánh mắt của Nhiếp Tư Cảnh, trong đôi mắt hoa đào phong tình vô hạn kia là tràn đầy lo lắng và căng thẳng, cùng với nuông chiểu. Hoàn toàn không có sự sợ hãi, cũng không có ánh mắt như nhìn quái vật, điều này khiến sự tàn bạo trong lòng Nhiếp Tư Cảnh từ từ tan đi.
Anh ôm cả người cô lên, đặt cô lên giường.
Chỗ này, chính là chỗ duy nhất trong bị vỡ nát ở trong căn phòng.
Nhiếp Tư Cảnh điên cuồng vẫn còn chút lý trí, anh biết đây là phòng tân hôn mà người hầu mới sắp xếp xong, cũng biết đây là phòng ngủ của anh và người vợ mới cưới.
Khương Sắt bị đặt lên giường, có chút không quen, vặn vặn người. Nhiếp Tư Cảnh vỗ vai cô, “Đừng động, ngủ với anh.” Giọng nói trầm khàn, đôi mắt vô cùng tỉnh táo, không còn sự điên cuồng như lúc nãy.
Khương Sắt khẽ lắc lắc đôi chân, “Em chưa tháo giày.”
Cô không nói là không thể, chỉ là nói chưa tháo giày. Hành động nuông chiều này khiến máu huyết cà người Nhiếp Tư Cảnh trở nên hưng phấn.
Sao cô có thể đáng yêu như vậy.
Không được, sẽ dọa cô mất.