à?" …Anh và cô gái kia có quan hệ gì?
Tạ Xuyên Diên mở cửa sau lấy ra một chiếc hộp, ngồi xuống trước mặt cô, thay đôi giày cao gót cho cô "Ừ, sinh nhật 60 tuổi của ông cụ Lưụ" Ngôn Kiều Kiều cúi nhìn anh.
Bàn chân cô nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng bàn tay anh, còn anh thì cúi đầu, sống mũi cao, hàng mi khẽ rũ.
Mỗi động tác đều cẩn thận dịu dàng, như thể đang nâng niu báu vật.
Người ta nói đàn ông môi mỏng thường bạc tình, nhưng Tạ Xuyên Diên đối với cô lúc nào cũng tốt đến mức không nỡ từ chối cũng chẳng thể tránh né.
Cô giậm nhẹ chân sau khi thay giày, rồi khoác lấy tay anh.
Dù gì hiện giờ vẫn là vị hôn thê của anh, trong lòng có khó chịu thì bề ngoài vẫn phải giữ thể diện.
"Không phải là sinh nhật con gái à?
Sao lại thành ông già rồi?" "Ông cụ Lưu và cháu gái trùng ngày sinh, nên tổ chức chung luôn." Ngôn Kiều Kiều "à" một tiếng, sắp tới cửa mới nhớ ra "Nhưng tôi chỉ chuẩn bị có một món quà thôi…" Tạ Xuyên Diên đưa thiệp mời cho người phục vụ, rồi cúi đầu nhìn cô đang nhíu mày phiền não "Trợ lý Hách đưa quà đến rồi." Ngôn Kiều Kiều thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không nhịn được mà lườm anh một cái "Vậy sao không nói sớm?" Người phục vụ dẫn đường tò mò liếc nhìn cô gái xinh đẹp bên cạnh.
Ngoại hình quả thực nổi bật, kiều diễm là vậy, nhưng kiểu cách này thì… chắc được nuông chiều quá mức rồi?
Làm cao thế ai chịu nổi?
Anh ta còn đang nghĩ, chợt cảm thấy một luồng ánh mắt lạnh băng chiếu tới.
Ánh nhìn của Tạ Xuyên Diên sắc như dao, chỉ liếc một cái đã khiến người phục vụ như bị ghìm chân, lập tức cúi gằm mặt xuống.
Tiệc được tổ chức tại nhà từ đường của Lưu gia.
Ông cụ Lưu yêu thích sưu tầm cổ vật, nên đồ bày trong đại sảnh đều có giá trị không nhỏ.
Tuy vậy, so với Trần Uyển thì vẫn còn kém xa.
Ở Trần Uyển, đến cả tay vịn hành lang cũng được mạ vàng, tranh thư pháp cổ chất đầy một căn phòng.
Nghe đâu, phần lớn là do Ngôn Kiều Kiều rảnh rỗi mua về chơi, có món giá trị đến cả trăm triệụ Đến khi đưa được hai người đến sảnh chính, người phục vụ mới âm thầm thở phào, ánh mắt liếc sang khu bày bánh ngọt.
Cô gái lúc này đang bị người đàn ông ôm vào lòng, ánh mắt đầy chiếm hữụ Anh cúi người, liếm đi vệt kem bên khóe môi cô.
Cô ngượng chín mặt, định trốn, nhưng lại bị kéo về ôm chặt, nhẹ giọng dỗ dành bên tai.
Phải đến khi Tạ Xuyên Diên rời đi, Tạ Khả Giai mới dám lại gần Ngôn Kiều Kiềụ Cô ấy mặc chiếc váy quây, tóc búi cao, phần đuôi uốn xoăn sóng nhẹ, mang phong cách tiểu thư du học vô cùng thanh lịch.
Vừa tới gần, cô ấy đã nghe thấy Ngôn Kiều Kiều đang lầm bầm gì đó, nghe cũng biết chẳng phải lời hay ho.
Ngôn Kiều Kiều cắm dĩa vào bánh kem liên tục, đến mức cả phần bánh bên dưới cũng bị nghiền nát chẳng ra hình thù.
"Không thể nào, lúc nãy hai người còn ân ân ái ái kia mà, anh tớ còn chưa dỗ được cậu à?" Tạ Khả Giai nhìn vẻ mặt tức giận của cô, ngạc nhiên hỏi.
Ngôn Kiều Kiều trừng mắt "Ai mà ân ái với anh ta chứ?
Tớ là bị ép phải cúi đầu trước thế lực đen tối của anh ta, rất thảm thương, cậu hiểu không?" Cô bặm môi nhét cả miếng bánh kem vào miệng, ngọt đến phát ngán.
Đúng lúc đó, một phục vụ đi ngang qua với khay rượu, cô