lễ độ thanh toán rồi còn tặng thêm vài chai nước miễn phí.
Cùng lúc đó, tầng cao nhất tập đoàn Tạ Thị vang lên vài tiếng thông báo tin nhắn.
Mọi người còn chưa kịp đoán ai dám to gan không để chế độ im lặng khi họp, thì thấy người đàn ông ngồi ở trung tâm rút điện thoại ra khỏi túi áo vest.
Ánh mắt anh lướt qua màn hình, khóe môi bất giác cong lên.
Dặn dò vài câu với trợ lý Hách rồi mới tiếp tục cuộc họp.
Tại một trung tâm thương mại lớn ở thủ đô.
Tạ Khả Giai mang giày cao gót theo sau Ngôn Kiều Kiều, giữ lại cánh tay đang chỉ trỏ khắp nơi của cô "Tiểu thư, cậu mua nhiều quần áo vậy mặc sao cho hết?" Ngôn Kiều Kiều hất tay cô ấy ra, tiếp tục nói với nhân viên "Dãy bên phải, gói hết cho tôi, gửi về nhà." Cả cửa hàng đều biết cô là ai, lập tức vây quanh giới thiệu từng mẫu mới nhất.
Cô nghe họ thao thao giới thiệu hết thiết kế đến chất liệu mà sắc mặt không đổi, chẳng buồn quan tâm.
Lại chọn thêm vài món, rồi rảo bước sang khu bán túi xách.
Mỗi lần cô đến gần một cửa hàng, hai bên cửa đều có nhân viên đứng xếp hàng đón tiếp như lễ ra mắt sản phẩm.
Cô nhướng mày "Đây là hoạt động gì thế?" Tạ Khả Giai bật cười "Trung tâm này là của anh tớ.
Chắc là họ nhận được tin vị hôn thê tương lai của Tạ tổng tới nên mới vội vàng ra nghênh đón." Ngôn Kiều Kiều hừ lạnh "Hừ, tớ đâu có phải " Cuối cùng, cô mua cho mình hơn chục chiếc túi.
Không quên mua thêm mấy món cho Tạ Khả Giai.
Cô ấy mặt mày rạng rỡ, khoác tay cô bước ra khỏi trung tâm thương mại.
Ngoài cửa, Ngôn Kiều Kiều bắt gặp một chiếc xe quen thuộc.
Chiếc Maybach màu đen dừng bên đường, biển số là bốn con số "1111", kiêu ngạo y như chủ nhân của nó.
Tạ Xuyên Diên bước xuống xe.
Không còn là bộ vest chỉn chu như thường ngày, hôm nay anh mặc áo thun đen đơn giản, quần túi hộp cùng tông màụ Cả người toát ra vẻ lạnh lùng cấm dục, nhưng lại hút mắt đến nghẹt thở.
Khoảnh khắc đó, Ngôn Kiều Kiều sững người.
Người đàn ông đang tiến về phía cô, trong một giây ấy, như hòa vào hình ảnh chàng trai năm 21 tuổi từng khắc sâu trong trí nhớ cô.
Tạ Khả Giai cũng hiếm khi thấy anh trai mình xuất hiện với dáng vẻ thế này.
Cô ấy liếc qua chiếc khuyên tai hình tai thỏ nơi sụn tai anh, rồi lập tức hiểu ra.
Năm đó, Ngôn Kiều Kiều từng mê đắm trào lưu đeo khuyên tai.
Cô sợ đau nên kéo Tạ Xuyên Diên theo, còn nói phải đeo khuyên đôi mới chịụ Anh không phản đối, cứ thế để mặc cô đeo cho mình đôi khuyên thỏ ấy.
Nhưng chẳng bao lâu sau, Ngôn Kiều Kiều làm mất một chiếc, lại chán không muốn đeo nữa.
Anh cũng lặng lẽ tháo xuống.
Đã hai năm trôi qua, lỗ khuyên cũ sớm lành lại.
Vậy mà giờ đây, tại chính vị trí cũ ấy, chiếc khuyên tai thỏ lại lần nữa xuất hiện.
Lỗ tai đỏ ửng, rõ ràng là vừa mới bấm lại không lâụ Tạ Khả Giai liếc nhìn Ngôn Kiều Kiều, người con gái ấy cũng vì mê cái đẹp mà bấm lại lỗ tai khi cũ bị bịt, bây giờ đang đeo đôi khuyên bướm đong đưa theo từng cơn gió nhẹ.
Tạ Khả Giai biết rõ, anh trai cô ấy làm thế là để giúp Ngôn Kiều Kiều sớm khôi phục lại ký ức.
"Khuyên… tai thỏ?" Ngôn Kiều Kiều nhíu mày lẩm bẩm, đầu óc như bị cơn gió lớn cuốn qua, tất cả ký ức trôi tuột khỏi tầm với.
Cô