Bệnh viện Nhân Dân Số 1 thủ đô.
Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi khiến người ta khó chịụ Trước cửa phòng cấp cứu, Tạ Khả Giai đi đi lại lại, gương mặt còn vương nước mắt.
Cánh cửa vừa mở ra, đám người lập tức ùa đến.
"Bác sĩ Con gái tôi sao rồi?" Ngôn Phong sốt ruột hỏi, lông mày chau chặt lại.
Trong đó là cô con gái ông nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Nếu có chuyện gì xảy ra, ông biết phải sống ra sao?
"Mẹ nó " Chưa kịp để bác sĩ lên tiếng, bên trong phòng cấp cứu đã vang lên một tiếng chửi thề.
Bác sĩ lau mồ hôi trên trán, lúng túng nuốt lại lời muốn nói, khẽ thở dài "Người nhà đi theo tôi." Ngôn Kiều Kiều được đẩy vào phòng bệnh VIP.
Kể từ sau khi tỉnh lại trong phòng cấp cứu và buột miệng văng một câu chửi, cô lại lịm đi ngay sau đó.
Lúc mở mắt, cô nhìn thấy ngay đôi mắt đẫm lệ ở phía đối diện mình, tiếp theo là tiếng thét to như còi báo động "Bác sĩ " Tiếng hét chói tai ấy khiến đầu cô như muốn nổ tung.
Bác sĩ tiến hành kiểm tra tỉ mỉ, cuối cùng chỉ khẽ thở dài.
"Tôi sắp chết rồi sao?" Trán Ngôn Kiều Kiều quấn băng, đôi mắt trong veo hiện rõ vẻ bất mãn, môi đỏ cắn chặt, như thể nếu bác sĩ dám nói "phải", cô sẽ lao đến cắn ngay một phát.
Phải thừa nhận, dù có chật vật đến đâu thì đại tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ vẫn là một mỹ nhân.
Vị bác sĩ trẻ đối diện không chống đỡ nổi, chỉ đành đưa mắt sang hướng khác.
"Khụ… cô yên tâm, sống đến trăm tuổi cũng không thành vấn đề." Vừa nghe xong, Ngôn Kiều Kiều thả lỏng người, dựa vào đầu giường, ánh mắt lướt khắp căn phòng rồi dừng lại ở Tạ Khả Giai đang ngấn lệ đứng bên cạnh.
"Giai đầu to, trông cậu cứ như đi đưa tang ấy?" Tạ Khả Giai kích động nhào tới "A a a Tớ biết ngay bác sĩ nói xạo Còn dám nói cậu mất trí nhớ, vậy mà cậu vẫn nhớ tớ " Ngôn Kiều Kiều nhăn mặt né cô bạn ra “Tất nhiên là nhớ.
Cậu còn đang nợ tớ cả chục cái túi xách đấy, định quỵt à?" Tạ Khả Giai sững người, mặt cứng đờ.
Chưa đầy ba giây sau đã phóng ra khỏi phòng "Bác sĩ Não cô ấy có vấn đề thật rồi Mau kiểm tra kỹ cho tôi " Bị cô ấy hét lên một trận, bác sĩ lại quay vào, nối đủ loại máy cho Kiều Kiềụ Kết quả chưa kiểm tra xong thì Ngôn Phong cũng đã trở lại từ văn phòng giám đốc.
Bác sĩ nhìn bảng báo cáo "Bệnh nhân bị mất trí nhớ do tai nạn xe.
Cụ thể là mất một phần hay toàn bộ thì phải chờ bệnh nhân tỉnh táo hơn mới xác định được." Ngôn Phong cầm phim chụp mà tay run rẩy "Con gái tôi… sẽ không nhớ tôi nữa sao?" "Khả năng đó có thể xảy ra." … "Vậy trí nhớ của cậu hiện tại dừng lại ở năm 18 tuổi?" "Ừ, mà cậu vẫn còn nợ tớ cả chục cái túi đấy." Tạ Khả Giai nhíu mày, chậc một tiếng.
Cái sở thích cuồng túi xách đúng là khắc sâu vào máu Ngôn Kiều Kiều mất rồi.
Cô ấy đưa quả táo đã gọt sẵn cho Ngôn Kiều Kiều "Nhân tiện nhắc luôn, túi thì tớ trả từ hồi năm nhất đại học rồi nhé.
Vì cậu mà tớ phải ăn mì gói cả tháng trời đấy." "Còn nữa, bây giờ cậu đã học năm tư rồi…" Ngôn Kiều Kiều chau mày.
Một cơn đau truyền lên đầu khiến cô đưa tay ôm trán, vài hình ảnh mơ hồ lướt qua.
“Ánh trăng sáng… Thế thân… Vị hôn phu…" Lúc tỉnh lại trong