Chíu chíu, bây giờ trong phòng có một con sói đuôi dài rồi
Anh hài lòng nhếch môi, đưa cuốn truyện cho Kinh Sơ "Giao cho cô."
"Được."
Anh đi ngang qua cô, phát hiện cô dịch bước chân vào trong, rõ ràng là đang tránh anh, trong lòng anh thắt lại, ước gì có thể nắm lấy cánh tay cô ấn vào lòng mình.
Ý nghĩ xấu xa bùng cháy trong đầu, ánh mắt quét qua khuôn mặt thanh thuần xinh đẹp của cô, đôi mắt sáng như mắt nai, vẻ ngây thơ thuần khiết chưa từng trải sự đời, càng khiến người ta muốn giày vò.
Anh nuốt nước bọt, nhịn nhịn rồi sải bước ra khỏi phòng.
"Rầm"
Cửa đóng lại, Kinh Sơ thở phào nhẹ nhõm, cô ngồi xuống mép giường, nhẹ giọng đọc truyện cho Khương Khả Khả, một câu chuyện kết thúc, quản gia Từ lên đưa sữa nóng.
Tổng cộng có hai ly, khi đưa một ly cho Kinh Sơ, cô xua tay cười nói "Tôi không cần đâụ"
Uống sữa trước khi ngủ là thói quen của trẻ con.
Quản gia Từ mỉm cười hiền lành "Tiểu thư Kinh, tiên sinh nói, cô cũng tính là trẻ con."
Đầu cô ầm một tiếng.
Cô không biết làm sao cầm ly sữa, đầu ngón tay truyền đến hơi ấm khiến tâm tình cô xao động, hồi tưởng lại những chuyện trước đây, rõ ràng nhận ra một điềụ
Hạc Hành Chỉ, thật sự coi cô như trẻ con
Cô đã nói mình 19 tuổi rồi, lẽ nào trông vẫn giống 9 tuổi sao?
Trở về phòng, cô uất ức soi gương, nhớ lại ban ngày đứng cạnh Hạc Hành Chỉ, chiều cao 1 mét 92 cộng với thân hình vạm vỡ của anh, làm cô không chạm tới vai anh trông như một người lùn.
Vậy nên người đó nói họ là một gia đình ba người, là ý chỉ người lớn dẫn hai đứa bé sao?
Như vậy trông Hạc Hành Chỉ quá già, chẳng trách lên xe lại tức giận.
Những nút thắt trong đầu cô dần được gỡ bỏ, Kinh Sơ đắp chăn ngủ thiếp đi, ban ngày đồng hồ báo thức reo lúc 7 giờ, cô không có thời gian để nán lại trên giường, sau khi rửa mặt xong cô cầm túi xách liền đi đến trường.
Vừa mở cửa cô đã khựng lại.
Cửa phòng bên cạnh mở ra, người đàn ông mặc bộ đồ ngủ màu xám lỏng lẻo mở rộng, núi cơ ngực cuồn cuộn theo từng đường vân trượt xuống một giọt nước trong veo, dọc theo đường nét quyến rũ của ngực rồi chìm sâu vào bên trong.
"Nhìn có đẹp không?"
Hai ngón tay thon dài chậm rãi siết chặt dây áo choàng tắm, che đi phần lớn cảnh tượng, ánh mắt đầy ẩn ý của anh dừng lại trên mặt cô.
Kinh Sơ mặt đỏ bừng, đầu óc chậm chạp "Cũng… cũng được."
Hạc Hành Chỉ khẽ cười.
Cô phản ứng lại mình vừa nói gì, nắm chặt tay muốn đấm chết mình, đôi môi như cánh hoa mím lại "Ý tôi là, áo choàng tắm của anh trông rất giống áo choàng tắm, có thể cho tôi xin đường link được không?"
"Được."
Dây đai áo choàng tắm anh đang buộc trượt khỏi ngón út. Anh lấy điện thoại ra, vừa mở lên đã là trang quét mã.
Kinh Sơ nhanh chóng quét qua, sau khi nghe tiếng "Tít" thì bỏ chạy còn nhanh hơn cả chú chuột đồng nhỏ đang ăn vụng.
Xuống lầu, tài xế đưa cô đi học đã đợi sẵn. Cô nhanh chóng trèo lên xe, đợi đến khi xe rời khỏi khu biệt thự mới dám thở phào ra luồng khí bị nén lại.
"Ting"
Màn hình sáng lên.
Cô vuốt màn hình, nhận được tin nhắn của Hạc Hành Chỉ.
Anh gửi đến một đường link áo choàng tắm của anh, còn là loại dành cho nữ.
Mặt cô càng thêm nóng ran, tay che mắt, trong lòng có một người mini đang cuộn lại, xấu hổ giơ cờ trắng muốn chết đi.