⬅ Trước Tiếp ➡

Giảm hai điểm là đủ khiến cô ta lỗ sạch
Tiếng tiền rơi loảng xoảng như muốn vang lên trong đầu, Kỷ Nịnh ôm hận mà uống rượu, miệng thầm rủa mẹ kiếp, chọc phải một con chó si tình thất tình thì đúng là xui tận mạng
Sau màn "tốt thí" của Kỷ Nịnh, không khí đàm phán cũng thuận lợi hơn nhiềụ
Trong số đó, có một người mặt dày nói "Tôi nhờ thầy xem rồi, tổng giám đốc Hạc và cô gái kia là một đôi trời định Thiên tiên phối Tin tôi đi, chẳng mấy chốc hai người sẽ bên nhau ngọt ngào hạnh phúc "
Kỷ Nịnh nhìn hắn ta nịnh nọt như vậy, chỉ biết trừng mắt lườm, suýt nữa trợn trắng cả tròng.
Dự án trong tay người này là loại kém nhất, gần như không có lời. Hạc Hành Chỉ mà hợp tác với hắn ta, chẳng khác nào mất trí.
Nhưng chỉ một giây sau, cô ta tận mắt thấy Hạc Hành Chỉ dứt khoát cầm bút, ký tên rồng bay phượng múa.
"Chúc hợp tác vui vẻ."
Hai người cụng ly, bên ký được hợp đồng cười như nở hoa trên mặt.
Còn Kỷ Nịnh chỉ muốn phun ra một tràng chửi rủa, cuối cùng vẫn phải nuốt vào bụng, chỉ thốt ra được một câu "Hạc Hành Chỉ đúng là đầu có bệnh."
Ăn tối xong, Hạc Hành Chỉ quay lại phòng bên để đón người.
Cửa vừa hé ra một khe, tiếng cười trong trẻo đã tràn ra ngoài.
Kinh Sơ cúi đầu nhìn Khương Khả Khả bên cạnh, vừa cười vừa nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt mũm mĩm của cô bé.
Mái tóc xoăn màu trà đen xõa xuống trước ngực, ánh mắt cô như phủ một lớp sương mềm, nụ cười dịu dàng như một đóa mẫu đơn phấn vừa chớm nở, xinh đẹp, quyến rũ đến mê người.
Yết hầu anh khẽ trượt lên xuống, đáy mắt thoáng qua một tia sắc bén mang theo du͙c vọng chiếm hữụ
L ng ngực như rung lên bởi cảm xúc mãnh liệt, muốn ôm lấy cô, giấu vào lòng, nhốt lại như một báu vật trong chiếc lồng pha lê chỉ thuộc về riêng anh.
Đóa hoa kiều diễm này, anh muốn hái, thì nhất định chỉ có thể là của anh
"Cộc cộc…"
Hạc Hành Chỉ thu lại sự điên cuồng thoáng lướt qua đáy mắt, đôi con ngươi dưới cặp kính gọng vàng dần trở lại vẻ bình lặng, lạnh nhạt như mặt hồ không gợn sóng. Giọng anh dịu xuống, mang theo một chút mềm mỏng thoáng qua "Khả Khả, Kinh Sơ, về nhà thôi."
Anh đưa tay ra. Kinh Sơ nghe gọi tên mình thì ngoảnh đầu lại, ánh mắt vô thức dừng trên cổ tay anh rồi lập tức sững người.
Bàn tay người đàn ông ấy trắng trẻo, thon dài, mu bàn tay hơi phiếm hồng. Ngay gần cổ tay là một chuỗi tràng hạt Phật, bề mặt lạnh và trầm như được thời gian mài dũa.
Phía sau chuỗi hạt ấy, một dải dây buộc tóc màu đỏ đen được quấn chặt lại, như thể vết chỉ đỏ xuyên qua từng kẽ hở của Phật châu, mềm mại mà ma mị, rồi bất ngờ chuyển thành một mũi rắn, mang theo vẻ nguy hiểm quyến rũ, tựa như đang len lỏi qua từng viên hạt lạnh lẽo kia.
Dải dây hôm qua cô thấy quen mắt, thì ra, lại đang quấn trên cổ tay anh.
Kinh Sơ thu lại cảm giác là lạ trong lòng, dắt Khương Khả Khả bước đến. Khi Hạc Hành Chỉ cúi người nắm lấy tay cô bé, tràng hạt Phật nhẹ lướt qua mu bàn tay cô, mang theo một tia mát lạnh rất khẽ.
"Kinh Sơ."
Một giọng nói trầm thấp đột ngột vang lên trên đỉnh đầụ
Cô ngẩng lên, vô thức chạm vào ánh mắt anh, sâu hun hút, như đáy biển đen thẳm, nhìn mãi không thấy điểm kết.
Anh cong môi, giọng mang chút đùa cợt "Cô cũng muốn nắm tay à?"


⬅ Trước Tiếp ➡