⬅ Trước Tiếp ➡
Đôi môi lạnh đến phát tím, máy sưởi xua tan hơi lạnh trên người, lúc này cô mới cảm thấy cơ thể thoải mái.
Rất ít khi ông già không nói những lời cay nghiệt giống như trước, ngược lại là ngồi bên sô pha đối diện suy tư nhìn cô.
Ánh mắt của Cam Điềm vô tình quét qua ông ta một cái, nhìn thấy sự lưu luyến khác thường trong đôi mắt ông ta, trong lòng cô cảm thấy ghê tởm không thôi, nghĩ thầm đừng nói là bây giờ ông già này biến thái đến mức muốn lăn giường với cô đấy chứ, không có quan hệ máu mủ thì vẫn là loạn luân.
Con gái do chính mình nuôi lớn, thế mà lại có ý nghĩ đáng chết như vậy.
Cô chịu không nổi ánh mắt của ông già này, Cam Điềm cầm cái ghế gấp trong tay trực tiếp ném về phía ông ta.
Ông già hoảng sợ, nhưng phản ứng rất nhanh, ông ta lấy tay chắn phía trước, ghế gấp đập thẳng vào trên cánh tay ông ta, khiến ông kêu lên một tiếng "Ui da".
Ông ta có chút đau, đôi mắt trừng Cam Điềm "Ranh con, mày làm phản rồi, muốn chết phải không?"
Nói xong cầm cây chổi lông gà trên bàn đi về phía Cam Điềm ngay lập tức,vén tay áo lên tư thế như muốn đánh người.
Kết quả là chỉ vừa đi đến trước mặt Cam Điềm, cây chổi lông gà vẫn chưa giơ lên, thì đã bị Cam Điềm dùng một chân đá bay.
Dù tình trạng cơ thể của nguyên chủ không được tốt, nhưng vẫn có sức bật.
Cô đá ông già ngã xuống đất đập vào vách tường, nghe ông ta la lên hai tiếng "Ui da".
Cam Điềm nhanh chóng đứng dậy vồ đến, đè ông già dưới thân đánh một trận dữ tợn.
Nguyên chủ bị ông ta đánh rất nhiều lần, dùng nắm đấm đánh ông ta là đã coi như rất hời rồi, cầm băng ghế đánh ông ta vỡ đầu chảy máu thì cũng không quá đáng.
Cam Điềm không cho ông già này thời gian để kịp phản ứng, đánh một hơi là đã xong.
Khi cô đánh ông ta đến mức không còn sức lực, bỗng nhiên ông già bị cô đè bên dưới bắt đầu gào lên, vừa dùng cánh tay chắn trước mặt vừa khóc lóc gọi cô lung tung "Đại ca, Điềm Gia, ba ơi, bà nội, ông nội ơi..."
Cam Điềm đánh đến mức không còn sức lực, thở phì phò ngồi lên trên ghế sô pha, vén tóc dài ra phía sau, giọng nói điệu đà ngọt ngào đến tận ngọn nguồn trái tim "Nếu còn nhìn nữa... Bà đây sẽ đánh chết ông..."
Ông ta che khuôn mặt vẫn còn đang khóc của mình, đúng là ông ta rất quen với cách thức đánh người này, khi bị đánh ông ta cũng nhận ra gương mặt trước mắt vô cùng quen thuộc.
Sau khi dùng ánh mắt để trao đổi, ông ta nghĩ chắc là người một nhà.
Ông ta khóc một lúc lâu rồi mới buông tay đang che mặt ra, trên mặt có vài vết thương, ông ta chịu đựng cảm giác đau đớn và lo sợ, nhìn về phía Cam Điềm, khụt khịt mũi, nói "Là chị đại đó ư?"
Cam Điềm vẫn còn thở dốc, cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mắt.
Khi sắp thở không ra hơi, Cam Điềm dường như nhận ra điều gì đó, cô nhìn người đàn ông, hỏi "La Xuy Tử?"
Không sai chắc chắn đó là La Xuy Tử, cậu ấy khóc lóc nhào đến bên chân Cam Điềm, cậu ấy ngửa đầu lên và nói "Điềm Gia, quả thật là chị "
Lúc này Cam Điềm nhìn người đàn ông già, xác thật vẻ ngoài có chút giống La Xuy Tử.
Cô thở phào nhẹ nhõm, hơi thở vẫn chưa ổn định, cô nhìn người đàn ông bên chân "Cậu vẫn chưa chết?"
La Xuy Tử gật đầu giống như con gà mổ thóc "Em còn nghĩ rằng bản thân chết chắc rồi nhưng sau khi tỉnh lại thì nhận ra mình đã xuyên tới đây."
Người một nhà thì dễ rồi, ít nhất không cần phải tốn quá nhiều sức lực để đối phó với người cha nuôi cực phẩm của nguyên chủ.
Nhưng La Xuy Tử trước mắt quá mức buồn nôn, Cam Điềm đá cậu ấy sang một bên, cô tiếp tục hỏi "Còn Tiểu Bát Muội đang ở đâu?"
⬅ Trước Tiếp ➡