⬅ Trước Tiếp ➡
Cả đoạn đường ai cũng có thái độ cưng chiều, Cam Điềm chưa từng nhận sự đối đãi này nên có hơi không quen, tuy nhiên, cô không khó chịu với nó.
Về phần đùa giỡn tính chuyên nghiệp thì cô không bận tâm, đùa giỡn như vậy mới tốt, cô không cần phải chứng minh làm gì.
Cô rất hứng thú nhìn chủ quầy trước mặt, gật đầu "Vật gì tốt?"
Chủ quầy cười đến mức mặt nhăn thành dây, cúi người xách ra một túi nhựa màu đỏ dày trong hộp giấy dưới đất, cầm đáy trút ra một đống tiền cổ đưa tới trước mặt Cam Điềm, anh ta cười nói "Tiểu Điềm Điềm lựa chọn đi, có thích không, tặng cho cô đấy, không lấy tiền đâụ"
Chủ quầy khác âm thầm liếc nhìn chủ quầy này một cái ánh mắt Cho Tiểu Điềm Điềm xem cả đống tiền cổ như vậy, rõ ràng là muốn giữ người lại mà
Cam Điềm quan tâm chuyện tìm ra bảo vật hơn, sờ tiền cổ xem tới xem lui "Cho tôi thật à?"
"Đương nhiên rồi." Chủ quầy hào phóng nói "Mấy món này tôi còn tặng không được à?"
Cam Điềm tiếp tục nghĩ về tiền cổ, hết nhìn rồi lại miết "Vậy tôi phải chọn lựa kỹ rồi."
Cô ngồi chọn cả tiếng đồng hồ, trong lúc xem tiền cổ thì chủ quầy trò chuyện với cô, cười cười hỏi "Hôm nay mặc áo bạn trai hử?"
Cam Điềm chỉ để ý tiền cổ, tùy ý trả lời "Ừ".
Chủ quầy lại hỏi "Bạn trai làm nghề gì? Sao ngay cả quần áo cũng không mua được cho cô vậy?"
Lúc trước thì mặc quần áo quân đội, giờ làm gì có cô gái nhỏ nào ăn mặc quê mùa như vậy đâụ
P/s Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ánh Kim, bấm theo dõi truyện, đánh giá 10 sao làm động lực cho nhóm ra chương nhanh hơn nha <3
Cam Điềm có hơi hiểu chủ quầy hỏi gì, ánh mắt từ đồng xu nhìn lên áo lông trên người.
Áo lông này của Phong Cảnh Hàn và người nổi danh trong giới kinh doanh không phải là bạn trai cô.
Cô lấy lại tinh thần, nhìn chủ quầy giải thích "A, tôi nghe nhầm, không phải của bạn trai mà là anh trai tôi. Tôi thích mặc quần áo con trai, áo khoác lúc trước là của cha tôi, anh không thấy cổ điển và ngầu sao?”
"..."
Chủ quầy cảm thấy buồn cười kỳ lạ, thẩm mỹ của cô gái nhỏ với vẻ bên ngoài có hơi... không liên quan tới nhau?
Trên đường Phỉ Thúy, ngoại trừ các quầy hàng ngăn nắp ven đường còn có một số cửa hàng có nhiều phong cách khác nhaụ
Trên lầu hai Vạn Bảo Trai, quản lý cửa hàng đưa tay phủi vạt áo lông màu xám của mình, kéo ngăn kéo lấy ra ống nhòm màu vàng rồi đi đến cạnh cửa sổ, ông duỗi tay ra ngoài nói với chàng trai mặc âu phục tuấn tú cạnh cửa sổ "Tới đây xem quầy Hà Bàn Tử có vật gì."
Chàng trai mặc âu phục tuấn tú nhận ống nhòm, từ cửa sổ nhìn thấy một cô gái mặc áo lông rộng màu đen ngồi ngay quầy hàng, tay cầm kính lúp rất nghiêm túc xem tiền cổ, xem xong cái nào thì để bên cạnh, sau đó cô lại xem tiếp.
Anh dùng ống nhòm nhìn từng cử động của cô gái, hỏi quản lý cửa hàng áo lông màu xám "Hỏi ra gì rồi à?"
Gương mặt chủ cửa hàng nịnh nọt cười "Tôi nghe ngóng mấy ngày nay không ai biết tên của cô ấy là gì, chỉ có biệt danh cho cô ấy là Tiểu Điềm Điềm. Tuổi còn trẻ nhưng không có điện thoại di động nên không liên lạc được. Còn bao nhiêu tuổi, có còn đi học không thì không tiết lộ."
Người mặc âu phục tiếp tục xem cô gái qua ống nhòm "Có chọn được đồ mình muốn không?"
Quản lý cửa hàng lắc đầu "Không biết là am hiểu thật hay giả vờ, xem rất nghiêm túc nhưng không lấy món nào."
Ngón tay thon dài trắng nõn cầm ống nhòm, môi mỏng người mặc âu phục nhấp "Đợi cô ta rời đi thì lấy bức tượng Phật bằng ngọc trắng trong tiệm cho Hà Bàn Tử, lần sau cô ấy tới thì bảo Hà Bàn Tử đưa xem. Nếu cô ấy nhìn trúng thì bán năm trăm đồng."
⬅ Trước Tiếp ➡