⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu nhìn kỹ, còn có tem, tiền xu và huy chương kỷ niệm, tất cả đều là đồ cổ, đồng thời cũng là báu vật, không phải là ngọc thạch có giá trên trời thì cũng là đồ cổ có giá trị không nhỏ.
Phong Cảnh Hàn ngồi trên ghế sô pha, cái bàn trước mặt đặt một bộ ấm trà màu xanh.
Trợ lý Lý Hưng Kỳ đứng bên cạnh giúp anh rót một ly trà nóng vừa nấu xong, sau đó đứng yên nói
"Tổng giám đốc Phong, cô gái đó tên là Cam Điềm Điềm, là một người tham gia hoạt động casting chọn vai chính cho phim điện ảnh ‘Quỳnh Phương Truyện’ được cô hai Tống chọn trúng, đã từng can thiệp phẫu thuật mới thành dáng vẻ mà ngài đã nhìn thấy. Sau khi phẫu thuật thành công tôi đã tự mình đến xem, quả thật là tính cách giống như cô hai Tống nói, dịu dàng ngoan ngoãn rất biết nghe lời, không biết tại sao bỗng nhiên lại..."
Anh ta không biết giữa Phong Cảnh Hàn và người phụ nữ Cam Điềm Điềm đã xảy ra chuyện gì nên không nói kỹ lưỡng nữa mà nhảy sang vấn đề khác "Cam Điềm Điềm không có người thân, chỉ có một người cha nuôi tên là Cam Lão Lại, ông ta rất thích uống rượu và cờ bạc, thường xuyên đánh cô ấy. Cô ấy tự nguyện ký vào hiệp nghị, cô hai Tống vì muốn lấy lòng ngài, biết ngài rất kén chọn phụ nữ nên mới bí mật dựng tổ dự án này..."
Ánh mắt Phong Cảnh Hàn nhìn về phía anh ta, Lý Hưng Kỳ biết mình không nên nhiều lời nên vội vàng nói tiếp "Đây vốn là chuyện cô tình tôi nguyện, chắc chắn không có vấn đề, nhưng không biết tại sao Cam Điềm Điềm bỗng thay đổi rồi chạy trốn mất."
Thà chạy ra ngoài không có chỗ nương tựa, còn bị nhà họ Tống truy đuổi cũng không chịu ở lại nhà họ Phong làm người phụ nữ của Phong Cảnh Hàn. Cam Điềm Điềm cho dù có không bình thường cũng sẽ không làm như vậy.
Phong Cảnh Hàn buông chén trà trong tay xuống, cởi nút tay áo thả lỏng gân cốt ngón tay.
Trước mắt không quan tâm đến việc cô hai Tống Tống Tử Ngưng làm việc này có bao nhiêu biến thái và không đúng, anh vẫn biết chừng mực.
Nếu nói Tống Tử Ngưng chỉ đơn thuần muốn lấy lòng anh thì sẽ không tự đùa với lửa, cũng không cố ý lừa gạt anh, vậy có thể chắc chắn một điều là người phụ nữ kia đang chơi anh.
Giỏi lắm, ranh con ăn gan hùm.
P/s Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ánh Kim, bấm theo dõi truyện, đánh giá 10 sao làm động lực cho nhóm ra chương nhanh hơn nha <3
Lúc ấy mặc dù Phong Cảnh Hàn đã bị quyến rũ một chút nhưng trước khi chạm môi của ranh con đó thì anh vẫn bình thường.
Anh cũng không định lăn giường với ranh con đó. Vốn có thói quen cẩn thận, kết quả là ranh con đó còn vội vàng hơn anh.
Cái lưỡi thơm ngọt vừa nhào tới Phong Cảnh Hàn đã mất hết lí trí.
Vừa ấm vừa mềm, không cần thủ đoạn cầu kỳ mà vẫn có thể nhẹ nhàng quyến rũ được anh, quấn lấy anh để làm những chuyện nên làm biến cả phòng sách đều lộn xộn cả lên. Cô thậm chí không đợi anh thở dốc đã vội vã bổ một nhát đánh anh ngất xỉu rồi chạy mất.
Nhớ đến bộ dạng chính mình phóng đãng trầm mê trên cơ thể của ranh con đó, nhớ đến một nhát chém kia, Phong Cảnh Hàn chỉ cảm thấy lòng ngực tức đến nỗi muốn nổ tung.
Xương tay cuộn lại rồi thả ra, tiếng răng rắc rợn người vang lên, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ, anh nói với Lý Hưng Kỳ
"Cho người ra ngoài tìm, tìm bằng được mới thôi, tôi muốn cô ta nguyên vẹn xuất hiện trước mắt tôi "
Chơi đùa Phong Cảnh Hàn anh xong còn muốn làm như không có chuyện gì xảy ra, chạy ra ngoài sống cuộc sống yên ổn, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra.
Con ngươi tối đen của anh sâu thẳm, ánh mắt liếc về phía phòng sách mà ranh con đó đã từng ngủ qua.
Chạy? Chạy trốn được ư?
Anh nhất định phải tìm bằng được cô, chà đạp cô, ép cô quỳ gối trước mặt mình gọi anh là cha
⬅ Trước Tiếp ➡