⬅ Trước Tiếp ➡
La Xuy Tử định thần lại, cầm lấy danh sách mua sắm đã viết xong của Cam Điềm rồi xoay người bỏ chạy.
Không có biện pháp, chỉ có thể căng da đầu để đi mua.
La Xuy Tử chạy đi mua đồ, Cam Điềm ngồi ngây ngốc trong cửa hàng thức ăn nhanh để sưởi ấm.
Tốt nhất vẫn nên tìm được Tiểu Bát, sau đó hẳn nghĩ tới nhà họ Tống và nhà họ Phong.
Cô suy nghĩ một lúc rồi bỗng cảm thấy ngạc nhiên, nhớ ra tất cả đồ đạc của nguyên chủ đều để trong phòng thí nghiệm.
Không có mấy thứ quan trọng tới mức cô phải coi trọng, đa phần là quần áo giày dép mà nguyên chủ mua ở vỉa hè.
Nhưng cũng có vài thứ không thể xem nhẹ, đó là thẻ căn cước của nguyên chủ.
Nhà họ Tống và nhà họ Phong không tìm thấy cô, bọn họ có thể sẽ dùng chứng minh của cô để làm vài chuyện rồi ép cô tìm về.
Cô đã quen với cuộc sống tự do, không muốn bị bắt trở về làm thú cưng.
Sau khi La Xuy Tử mua đủ đồ trở về, lập tức cô dẫn La Xuy Tử bắt một chiếc taxi đến đồn công an nơi chính mình làm hộ tịch.
Vì sợ có chuyện phiền phức, vừa tới nơi cô đã báo rằng bản thân mất giấy tờ tùy thân nên muốn bổ xung thẻ căn cước, thẻ căn cước cũ đã vô hiệu, không cho người xấu nắm được cơ hội.
Sau khi báo mất giấy tờ tùy thân và làm lại giấy tờ, Cam Điềm và La Xuy Tử bước ra khỏi đồn công an cùng nhau về nhà.
Năm giờ trời đã tối, đèn đường cũng đã được thắp sáng.
Buổi chiều khi vừa mới bắt đầu ra ngoài thì tinh thần Cam Điềm vẫn còn tốt, tuy rằng không có đi dạo gì nhưng bây giờ cơ thể này cũng đã mệt mỏi đến suy yếụ
Cô và La Xuy Tử gọi xe về nhà, không tới khu dân cư là đã xuống xe. Sau đó phải đi một đoạn đường, qua một cái cầu vượt, tiếp tục đi một đoạn đường thì mới có thể về đến nhà.
Cam Điềm chịu đựng được tầm một trăm mét, sau đó không thể chịu được nữa.
P/s Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ánh Kim, bấm theo dõi truyện, đánh giá 10 sao làm động lực cho nhóm ra chương nhanh hơn nha <3
Thật sự là đi không được, cô vỗ vỗ lên bả vai La Xuy Tử, thở một hơi rồi nói với cậu ấy "Xuy Tử, ngồi xuống."
La Xuy Tử không biết cô muốn làm gì, cậu ấy ngây ngốc ngồi xổm xuống.
Cam Điềm bước ra phía sau, trực tiếp trèo lên lưng của cậu ấy, sau đó vỗ lên bả vai cậu ấy "Đi thôi."
La Xuy Tử cạn lời, yếu ớt quay đầu nhìn Cam Điềm một cái "..."
Thật ra người trên lưng rất nhẹ nên khi cõng không cần phải tốn quá nhiều sức lực.
Tuyết rơi hai đêm liên tiếp, những nơi giao thông bị ảnh hưởng đã được công nhân bảo vệ môi trường quét dọn sạch sẽ.
La Xuy Tử nhấc chân dẫm lên bậc thang của cầu vượt, phía trên đôi giày chơi bóng màu đen rách nát đã có vài vệt ẩm ướt.
Cậu ấy và Cam Điềm đội mũ Lôi Phong, mặc áo khoác quân đội, đây đều là quần áo thịnh hành vào những năm bảy mươi tám mươi, hiện tại cũng đã lỗi thời rồi cho nên người đi trên đường cứ thỉnh thoảng lại nhìn về phía bọn họ.
Quả thật là ở thành phố rất ít khi có thể nhìn thấy người mặc quần áo thế này ra ngoài.
Cam Điềm cúi mặt xuống vì lạnh, lúc đi đến cầu vượt, cô vô tình nhìn thấy một quầy sách, đôi tay nhỏ vỗ vào bả vai La Xuy Tử "Ngừng ngừng."
La Xuy Tử thả cô xuống, cô quấn thêm một cái áo khoác quân sự rồi ngồi xổm bên cạnh quầy sách "Ở nhà nhàm chán quá, phải mua mấy quyển sách về để giải trí."
Không có internet, không có ti vi, cũng không có máy tính di động, ngoài việc trò chuyện ba hoa thì cũng không có hoạt động giải trí nào, sống hệt như người nguyên thủy.
La Xuy Tử ngồi xổm bên cạnh cô, chọn đại mấy quyển sách về huyền học.
⬅ Trước Tiếp ➡