⬅ Trước Tiếp ➡
Phong Cảnh Hàn bước xuống lầu vào phòng khách, gọi tất cả tài xế, bảo mẫu, quản gia, người làm vườn, người canh cửa trong nhà vào, đứng thành một hàng, anh trầm giọng hỏi với ánh mắt dữ tợn "Người phụ nữ kia đâu rồi?"
Tất cả mọi người ngây ngốc, cúi đầu dùng ánh mắt anh nhìn tôi tôi nhìn xem anh.
Dì bảo mẫu lên tiếng trước, giọng nói có chút lắp bắp "Đi... Đi mất rồi..."
Nắm tay đặt trên tay vịn sô pha bỗng siết chặt, đốt ngón tay trở nên trắng bệch, anh tiếp tục hỏi với vẻ dữ tợn "Ai cho cô ta đi?"
Câu nói này càng làm mọi người ngẩn ra, người canh cửa thứ nhất nói "Cần... giữ lại ạ?"
Mọi người cho rằng, đại thiếu gia Phong là anh sẽ không chạm vào phụ nữ, cho dù có chạm vào thì cũng sẽ để người phụ nữ đó qua đêm ở nhà, cũng sẽ không phái xe riêng đưa rước người, chẳng lẽ không phải à?
P/s Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ánh Kim, bấm theo dõi truyện, đánh giá 10 sao làm động lực cho nhóm ra chương nhanh hơn nha <3
Phong Cảnh Hàn tức giận đến mức giữa mày đau nhức, anh giơ tay xoa bóp vài cái, đè cơn tức giận trong lòng xuống.
Tuy rằng vừa rồi khi triền miên anh cũng có chủ động nhưng làm xong đã bị người phụ nữ nhìn trông yếu ớt đó chém ngất xỉụ
Bây giờ trong lòng vẫn cảm thấy nghẹn khuất vô cùng, có một loại cảm giác bị người ta chà đạp, cảm thấy chính mình đã ngủ với người phụ nữ đó.
A, không thể chịu đựng được mà.
Anh không có trước tra hỏi, bây giờ làm khó những người trong nhà này cũng không ý nghĩa.
Vì thế chính mình phải nuốt cảm giác nhục nhã xuống, anh thở một hơi thật sâu, ném ra một câu cho mấy người đang xếp thành hàng "Cút."
Cút là được rồi, mọi người thở phào nhẹ nhõm, từng người một bước
ra khỏi phòng khách, ngay cả đầu cũng không quay lại nhìn phía saụ
Sau khi đuổi bảo mẫu, tài xế, người làm vườn, người canh cửa trong nhà đi, Phong Cảnh Hàn đặt nắm tay lên tay vịn sô pha.
Giận được một lúc, anh cầm di động trên bàn trà gọi điện thoại cho trợ lý của chính mình, điện thoại vừa có người nghe là anh đã nói bằng giọng nói lạnh người sống lưng "Người mà nhà họ Tống đưa tới đã chạy mất, lập tức điều tra cho tôi biết rốt cuộc chuyện này là chuyện như thế nào. Còn nữa, sau này bảo bọn họ đừng đưa mấy thứ lung tung đến chỗ của tôi, cũng đừng khıêu khích sự kiên nhẫn của tôi."
Nói xong, không đợi trợ lý trả lời điện thoại, anh đã cúp máy rồi ném di động lên trên bàn trà, gần như cắn nứt hàm răng của chính mình.
Phong Cảnh Hàn anh lại ngủ với một phụ nữ, anh không thể nói ra, chết cũng không thể để người khác biết, anh vẫn còn muốn giữ thể diện.
Còn về phần cô hai Tống nói tặng cho anh một món quà, rõ ràng là đồ chó má... Có thú cưng dịu dàng ngoan ngoãn đáng yêu tay trói gà không chặt có thể dùng một tay chém anh không Tin cô ta mới là lạ
Nếu chuyện này là do cô hai Tống cố ý gài bẫy anh, cố ý làm anh mất thể diện, vậy nhà họ Tống cứ chờ chết đi.
Trợ lý nhận được điện thoại của Phong Cảnh Hàn cũng ngẩn ra, cậu ta và cô hai Tống cùng nhau đoán trước rằng Phong Cảnh Hàn sẽ rất thích món quà này, không ngờ lại nhận được một đống câu nói như vậy.
Tuy rằng cậu ta không tham gia cuộc phẫu thuật này, sau khi kết thúc cuộc phẫu thuật cậu ta mới biết được chuyện mà nhà họ Tống đã làm.
Nhưng cậu ta đã tự mình xem kỹ thành quả cuối cùng của cuộc phẫu thuật, quả thật là tổ dự án đã tạo ra cô gái có bộ dạng xinh đẹp, trí lực cũng giảm xuống, mất bộ phận nhân cách độc lập và năng lực tự hỏi, tính cách dịu ngoan không biết giận, tuyệt đối là một thú cưng rất ngoan.
Nói cách khác, cô không thể nào làm Phong Cảnh Hàn tức giận như vậy được.
⬅ Trước Tiếp ➡