⬅ Trước Tiếp ➡
Quản lí lắc đầu rồi xoay người rời đi.
Lương Kỳ Gia lại ngây người trong chốc lát, sau mới bắt đầu dọn dẹp lại mấy thứ trên mặt bàn.
“Có việc gì cần mình giúp không?” Tiểu Tuệ đứng dậy đến bên người cô hỏi.
Cô nhìn nhìn mặt bàn rồi lại ngây người một chút, sau đó mới hướng Tiểu Tuệ lắc đầu. Những văn kiện thuộc loại khẩn cấp trong sáng nay cô đều đã làm xong rồi, còn lại là một ít những thứ chưa cần gấp, không vội.
“Kỳ Gia, cậu có khỏe không? Thật sự không cần người đến bệnh viện cùng sao?” Xem phản ứng ngây ngốc cùng bộ dạng có chút đờ đẫn như dại ra của cô, Tiểu Tuệ nhíu mày hoài nghi hỏi.
“Mình không sao.”
“Không có việc gì mới là lạ, nếu bây giờ cậu có té xỉu ngay trước mặt mình thì mình cũng không cảm thấy kỳ quái chút nào.”
Lương Kỳ Gia mỉm cười vô lực với Tiểu Tuệ.
“Tốt lắm tốt lắm, đừng làm việc nữa, máy tính mình sẽ tắt giúp, cậu nhanh nhanh đi bệnh viện đi.” Tiểu Tuệ cầm lấy cái ví da trên bàn cùng áo khoác vắt trên lưng ghế, nhét vào lòng cô.
“Cám ơn.” Trừ những lời này ra, cô không biết nói gì hơn nữa.
“Miễn miễn, mau đi đi, không cần đa lễ, bằng không sẽ té xỉu ngay đấy.”
Lương Kỳ Gia cười khổ một chút, xoay người đi ra cửa, đáp thang máy xuống lầu rồi rời khỏi công ty.
Bầu trời hôm nay trong xanh đơn điệu, những áng mây xa xa thấp thoáng bay qua. Cô cúi đầu, có cảm giác bí bách đến gần như không thở nổi.
Cô ngồi xuống ghế đá trong công viên, một lần nữa đem que thử thai vừa vội vàng gói vào trong giấy vệ sinh ra xem, muốn xác định xem mình có phải hay không hoa mắt nhìn lầm. Nhưng mọi chuyện là đúng, hai vạch màu hiện lên hết sức rõ ràng.
Tại sao có thể như vậy chứ?
Loại sự tình này sao có thể xảy ra ở trên người cô?
Giữa trưa nghe đồng nghiệp kể chuyện bạn của cô ấy ngay cả việc mình mang thai hay không cũng không biết rồi cùng nhau chê cười, cô mới giật mình nhớ đến kỳ sinh lý của mình đã tới chậm nửa tháng. Kỳ sinh lý luôn không chuẩn cho nên cô không bận tâm nhiều, nhưng tháng này cùng những tháng khác không hề giống nhau, bởi gần đó cô từng cùng một người phát sinh tình một đêm.
Đêm đó Trạm Diệc Kỳ rốt cuộc có thực hiện biện pháp tránh thai hay không, chuyện này cô quả thực không rõ, nhưng đây chẳng phải là phương pháp cơ bản nhất để bảo vệ chính mình cùng người khác cơ mà, không phải sao?
Hắn hẳn là có làm, nhất định có làm đi?
Để cho yên tâm hơn, cô đến cửa hàng tạp hoá mua một hộp que thử thai, mang về công ty thừa dịp đi toilet thí nghiệm một chút.
Sau đó, cô dùng 98 % yên tâm, 1 % lo lắng cùng 1 % xui xẻo mà chờ đợi kết quả thử nghiệm.
Không nghĩ tới kết quả lại khiến cho cô thiên địa biến sắc!
Cô làm sao có thể mang thai chứ? Chỉ có một buổi tối, chỉ làm một lần, mà hắn cũng không có khả năng quên mang bảo hộ nha… Hắn rốt cuộc có hay không mang thứ đó hay không?
Không, hiện tại căn bản không phải nên thắc mắc chuyện hắn có hay không mang bảo hộ, mà là hiện tại cô nên làm cái gì bây giờ?

⬅ Trước Tiếp ➡