Khi hắn khẽ liếm vành tai, thân thể cô run run một chút, lúc hắn hôn môi bộ ngực của cô rất yêu kiều, lúc hắn đưa tay thâm nhập vào giữa hai chân, cô run rẩy, sau khi ngón tay hắn tiến vào nơi nóng ướt mềm mại kia, cả người cô chấn động không thôi, trong nháy mắt ôm chặt lấy hắn, kìm lòng không nổi nhắm mắt lại, nương theo sự âu yếm của hắn mà phát ra những tiếng thở thấp suyễn mê người.
Đây mới là dáng vẻ mà hắn muốn nhìn thấy.
Hắn đột nhiên rút tay ra khỏi cơ thể cô.
“Không…” Lương Kỳ Gia nhất thời kêu lên, mở to đôi mắt mờ sương ngập tràn dục vọng, thỏa mãn mong muốn cuối cùng của hắn, mà sự nhẫn nại của hắn cũng đã mau tới cực điểm.
Hắn điều chỉnh tư thế, thuận lợi tiến thẳng vào trong cơ thể cô, lấy tiết tấu cuồng nhiệt mạnh mẽ một lần lại một lần ma sát nơi mềm mại, đem lại cho hai người một trận mãnh liệt vui thích, đến tận lúc cô rốt cuộc không nhịn được cao trào khoái cảm mà thét lên ra tiếng, còn hắn cũng đạt tới cực hạn cuối cùng mới chịu thôi.
Trạm Diệc Kỳ rút ra lùi lại, nằm ở bên cạnh cô, vòng tay ôm cô vào lòng.
Hắn lại còn muốn nhấm nháp cô, đây là cảm giác chưa bao giờ có ở hắn, rõ ràng hắn mới vừa cùng cô làm xong đó thôi, lại vẫn còn tiếp tục muốn nữa.
Hắn rất ít khi có tình nhân một đêm, nhưng không phải là chưa từng có, chỉ có điều đây là lần đầu tiên có được nhiều xúc cảm kì diệu như vậy, nghĩ muốn thêm một lần, muốn hỏi tên của cô, muốn biết chuyện của cô, cùng với tưởng tượng ra tương lai của hai người sau này.
Nếu hắn mở miệng hỏi, không biết cô có hay không sẽ đồng ý, có hay không tình nguyện cùng hắn chính thức kết giao đây?
======= truyện chữ full======
Cảm giác này thật đúng là là trước đây chưa từng có.
Cô đến tột cùng có mị lực như thế nào mà có thể làm cho hắn thể nghiệm đến được cảm giác trước nay chưa từng có như vậy?
Xinh đẹp?
Không, hắn đã gặp qua không ít phụ nữ so với cô còn hấp dẫn hơn nhiều.
Nhiệt tình?
Không, hắn cũng đã từng thử qua loại phụ nữ so với cô càng nhiệt tình gấp bội.
Như vậy rốt cuộc là thứ gì kích động hắn đây? Hành động kỳ quái của cô, sự mâu thuẫn của cô, hay vẫn là đôi mắt sương mù, thân mình mềm mại ngát hương, hoặc việc cô không chút nào giữ lại, phản ứng nhiệt tình lại mang điểm ngây ngô đến mê người?
Cúi đầu nhìn người trong lòng hắn, bị hắn làm ệt đến mức mê man, vẻ mặt hắn bất giác hiện lên chút ôn nhu hiếm thấy.
Đáp án không xác định, không biết, vẫn là u mê, bất quá hắn tuyệt không vội vã tìm được đáp án, bởi vì thời gian về sau còn rất nhiều, không phải sao?
Khóe miệng khẽ nhếch, hắn yêu thương cúi đầu ở trên trán cô khẽ hôn một chút, sau đó nhắm mắt lại, nằm một bên chờ cô tỉnh lại.
Cảm giác thỏa mãn lại mệt mỏi xương cốt khiến người ta chỉ muốn ngủ, nhất là đối với người một tuần mỗi ngày chỉ ngủ có ba tiếng đồng hồ đổ xuống như hắn, Trạm Diệc Kỳ chờ một lúc, chậm rãi nhắm mắt rồi bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ say.
***