Đứa nhỏ đã được mười hai tuần tuổi, mà cô cũng đã chần chờ gần hai tháng, lại vẫn như cũ không thể quyết tâm đến bệnh viện phá thai được.
Mà dạo gần đây cô thường xuyên suy nghĩ, lúc trước nếu mẹ lựa chọn phá thai, không sinh hạ cô, như vậy ba có phải hay không có thể sống tôn nghiêm hơn một chút? Dì có phải hay không không cần oán hận như vậy? Mà em trai cô, có thể hay không tôn trọng ba một chút, bọn họ có phải hay không sẽ hạnh phúc hơn bây giờ?
Có lẽ thật sự có thể, nhưng là không biết vì sao, cô vẫn cảm thấy mình được sinh ra trên đời này là chuyện tốt, ít nhất ba vẫn thường nói với cô. “May mà có con ở đây.”
Nếu ba biết cô chưa kết hôn đã mang thai, hẳn là sẽ thật thất vọng về cô.
Than nhẹ một hơi, cô tựa vào cạnh cửa đứng lên, trầm tĩnh nhìn căn phòng đơn giản không đến hai mươi mét vuông của mình, một chiếc giường đơn, tủ quần áo cũ kí, bàn học lớn dùng từ nhỏ hiện đã biến thành bàn trang điểm, bên cạnh còn có hai cái giá sách, một cái ghế, ngoài ra không có thêm gì khác nữa.
Không gian nhỏ hẹp, bên trong đều là đồ dùng đã cũ suốt hai mươi năm qua, trong cái nhà này cô chỉ có được những thứ này thôi, thế nhưng dì vẫn luôn coi cô là cái gai trong mắt, bất luận thế nào cũng không chấp nhận cô.
Chưa kết hôn đã mang thai chính là cho bà một lý do hợp tình đúng ý để đuổi cô đi mà thôi, cả hai đều biết rõ ràng như thế.
“Vậy tốt nhất nên mau một chút.” Bà ta vừa rồi thậm chí còn nói huỵch toẹt ra như thế với cô.
Quên đi, dù sao sớm muộn gì đều phải chuyển, liền hôm nay chuyển đi, vừa lúc ba đi công tác đến Hoa Liên, bây giờ chuyển đi so với việc đợi lúc ba trở về cãi nhau cùng dì hay đỏ hốc mắt nhìn cô rời khỏi nhà vẫn tốt hơn.
Hít sâu một hơi, cô lấy từ dưới giường ra cái thùng các tông đã chuẩn bị từ mấy hôm trước, mở ngăn kéo bàn tìm băng dính cùng kéo, bắt đầu tiến hành công việc đóng gói đồ đạc.
Đúng rồi! Cô đột nhiên nghĩ đến, phải gọi điện thoại nhờ Tiểu Tuệ giúp cô xin phép, bởi vì hôm nay cũng không phải là ngày nghỉ.
======= Truyện Ngôn Tình hay ====== Tuy nhiên dù vô tình hay chủ động thì bạn cũng sẽ nhận được những trải nghiệm thú vị khi đọc Truyện Ngôn Tình . Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức đầu giường, 7 giờ 30 phút, cô mở ví da trên ghế lấy điện thoại di động gọi cho Tiểu Tuệ.
Điện thoại vừa kết nối, vang một hồi lâu mới có người tiếp được.
“A lô?”
Thanh âm của Tiểu Tuệ vẫn còn ngái ngủ, cô hoài nghi hỏi: “Tiểu Tuệ, bây giờ đã gần bảy giờ ba mươi rồi, cậu vẫn còn ngủ hay sao?”
“Cái gì? Bảy giờ ba mươi?” Tiểu Tuệ đột nhiên kêu ầm lên, bên trong điện thoại lập tức truyền đến những tiếng động hỗn loạn cùng rối ren. “Nguy rồi, chết mất, đã đến bảy rưỡi rồi, lần này nhất định đi muộn. Cám ơn cậu đã gọi điện thoại nhắc mình rời giường, Kỳ Gia, mình phải chuẩn bị đi làm, không nói chuyện với cậu nữa.”
“Chờ một chút, đừng cúp điện thoại a!” Lương Kỳ Gia vội vàng kêu lên.