Chương 2
Khóa kéo quần được bàn tay nhỏ nhắn không kém phần run rẩy của cô mở toang, cách một lớp vải của chiếc quần nhỏ màu xám tro kia, cô đã nhìn thấy một con quái vật to lớn trong anh ngẩng cao đầu chờ chực sẵn, một chút nữa thôi nó sẽ tấn công cô, ở trong cô mà ra sức mà càn quấy.
Nước mắt lại không ngừng rơi xuống, cô thật muốn thoát khỏi nơi này quá Nhưng biết làm sao được, nói cho dễ nghe thì số tiền người đàn ông này chuộc cô chính là khoảng nợ duy nhất níu chân cô ở lại bên cạnh anh ta. Nhưng nếu nói trắng ra thì chính là người đàn ông này đã mua cô về đây.
Hai tuần rồi, hai tuần cô ở bên cạnh người đàn ông này, là hai tuần cô chưa từng được nhìn thấy ánh mặt trời. Đam Mỹ Hài
Kể ra cũng thật nực cười, hai mươi mấy năm cô làm trâu làm ngựa để phục vụ cho cái gọi là gia đình, ấy vậy mà chẳng ai thương tiếc hay biết ơn tấm thân nhỏ bé này, ngược lại còn bị chính người cha ruột cùng người mẹ kế trẻ tuổi của mình đem bán cho một lũ chuyên mua bán phụ nữ để làm gái.
Mấy ngày liền cô bị chúng đem nhốt vào một nhà kho tối tăm đầy bẩn thỉu, ngày ngày chúng dã man hành hạ tra tấn bắt cô phải quy hàng mà nhu thuận chúng. Cuối cùng sức lực nhỏ bé chẳng còn đủ sức để chống đối nữa.
Ngày đầu tiên cô đến hộp đêm để tiếp rượu cũng là lần đầu tiên cô gặp được người đàn ông này, khi ấy không biết sao anh lại mở lời chuộc cô. Ban đầu cô thật chẳng biết anh đã dùng cách nào mà có thể dễ dàng đưa cô đi như thế, nhưng cô cũng chẳng quan tâm đến, cô chỉ cần biết bản thân cô được thoát khỏi cái nơi quỷ quái này là được rồi, lúc ấy cô hạnh phúc lắm, cô còn ngây thơ tự ảo tưởng người đàn ông này đang cứu lấy mình mà lòng thầm mang ơn.
Ai mà có ngờ, mộng tưởng của cô đã vỡ, khi cô biết rằng ý định của người đàn ông này cũng chẳng khác gì bọn buôn người kia là mấy. Anh chính là mua cô về, mua cô về chỉ là để thỏa mãn con thú tính trong người của anh ta mà thôi.
Cô thật sự không biết anh là ai, cô cũng chẳng biết anh đến từ đâụ Cô chỉ biết anh là kẻ ngày đêm cùng cô triền miên.
============================================================
Cô thật sự không biết anh là ai, cô cũng chẳng biết anh đến từ đâụ Cô chỉ biết anh là kẻ ngày đêm cùng cô triền miên.
Cởi bỏ chiếc quần nhỏ xám tro cuối cùng trên cơ thể hoàn mĩ của người đàn ông kia ra, ngay lập một vật nam tính bành trướng chạm vào lòng bàn tay Mộc Nhiên.
Cô bị dọa đến khiếp vía mà rụt tay về, cô muốn chạy khỏi nơi này. Cô không muốn thấy người đàn ông này nữa.
Mộc Nhiên lần nữa lại khóc nất lên, tiếng khóc ngày một to hơn rồi lọt hẳn vào tầm tai của người đàn ông kia, anh lần nữa xiết chặt lấy cổ tay Mộc Nhiên cường bạo trực tiếp đặt lên trên mệnh căn của mình, trầm giọng.
"Nín ngay cho tôi"
"Cô biết tôi chán ghét khi phải thấy những giọt nước mắt của cô lắm không hả?"
"Muốn tự mình làm hay đợi tôi dùng biện pháp mạnh?"
Ngậm chặt miệng, đưa tay quệt đi số nước mắt vẫn còn bám chặt trên mi, hốc mắt đỏ rực, có hơi nước mờ mịt vẫn còn phủ lên đó, cả người căng thẳng mà run lên từng đợt.