⬅ Trước Tiếp ➡

Vị nữ bác sĩ cầm lấy túi dụng cụ hành nghề của mình vài bước chân đã tiến ra đến cửa, tính không nói ra nhưng lòng vẫn không thể nhịn được, đây vốn là trách nhiệm của một người bác sĩ, cuối cùng bà xoay người hướng mắt đến chỗ của Thẫm Mộng Quân "Cậu Thẫm, tôi biết nói điều này không hay cho lắm, nhưng mà cậu nên tiết chế cơ thể của mình lại một chút, cơ địa của cô bé này vốn dĩ rất yếu, nếu còn tình trạng quan hệ mạnh không kiểm soát như thế. Tôi e rằng sức khỏe của cô bé sẽ bị ảnh hưởng"
Thẫm Mộng Quân nhìn vị bác sĩ cực kì không hài lòng mà cau mày, âm giọng trầm trầm lạnh lẽo đến u ám "Đây vốn là việc mà bà không có quyền can thiệp"
Lời của Thẫm Mộng Quân như cơn gió lạnh thoáng qua nhưng đủ để làm sống sưng của người ta cảm thấy lạnh. Vị nữ bác sĩ đành bất lực, thở dài cho số phận nghiệt ngã của cô gái nhỏ.
Đi đến bên chiếc giường nơi có cô gái nhỏ đang nằm, Thẫm Mộng Quân đặt đơn thuốc lên bàn, ngồi nhìn cô một lúc lâụ
Bỗng hình ảnh người vợ quá cố của anh lại xuất hiện trong tâm trí, người con gái ấy không phải tiểu thư đài cát, cũng chẳng có gì xuất sắc hơn người, cô chỉ là một cô bé lớn lên ở trại trẻ mồ côi, ấy vậy mà trong một lần gặp gỡ anh lại đem lòng yêu mến cô gái ấy, cô không quá xinh đẹp nhưng lại có một nét đẹp thanh tao nhẹ nhàng, cô tựa như áng mây trời vô tư trong sáng, bay bổng và thơ mộng, lại có chút yếu đuối mong manh, giây phút nhìn thấy cô giữa dòng người anh liền muốn đem cô về yêu thương và che chở.
Thời gian bên cô anh hạnh phúc vô cùng, nào ngờ cưới nhau chưa được bao lâu, căn bệnh ung thư quái ác lại mang cô ra khỏi cuộc đời anh, giây phút cuối cùng của cuộc đời cô dịu dàng nắm lấy bàn tay anh hi vọng anh có thể quên đi cô và tìm được một người con gái khác có thể thay thế vị trí của cô mà yêu thương anh.
Nhưng cô đâu biết rằng từ ngày cô nhẫn tâm bỏ lại anh, thế giới của anh chẳng còn lại gì cả, nó trở nên u ám và lạnh lẽo, lòng người cô độc đến khó thở, anh ôm những kĩ niệm về cô về tình yêu của cả hai mà sống tiếp, anh chỉ ước một điều, ước rằng bản thân mình là người thay cô gánh lấy căn bệnh hiểm nghèo ấy.
============================================================
Cứ tưởng rằng mọi thứ về người vợ ấy đã sạch sẽ biến mất khỏi thế gian này. Nào ngờ anh lại gặp người con gái tên Mộc Nhiên này, nhìn thấy cô anh như thấy cả bóng hình của vợ mình trong đó.
Ban đầu quyết định đem cô về từ hộp đêm thật sự chỉ là vì cô quá mức giống vợ của anh mà thôi, chỉ là không ngờ trong một đêm say định mệnh dường như đã được sắp đặt, anh và cô cả hai lại xảy ra quan hệ, nhưng nói chính xác thì là anh c.ưỡng bức cô.
Cũng kể từ đó mà mỗi khi nhìn thấy cô, anh chỉ nghĩ đến hình ảnh cô nằm dưới thân mình mà khóc lóc, cầu anh buông tha, cảm giác đó vừa mới lạ, lại vừa phấn khích, lại có chút đê mê, nó khiến cho anh tham luyến hương vị của trên người cô đến chẳng cách nào mà dứt ra được.
Và từ lúc nào không hay Mộc Nhiên cô đã dần biến thành nô lệ trong những lần hoan ái đầy trụy lạc của Thẫm Mộng Quân anh.


⬅ Trước Tiếp ➡