⬅ Trước Tiếp ➡
Thân dưới không ngừng trướng to, mắt Quý Thần Hi hiện lên sự ẩn nhẫn, cậu hút lấy lưỡi thơm của Lê Kiều rồi cuốn lấy.
Quý Thần Hi vuốt ve ngực cô cách áo ngực, tay tay nắn đến mức tàn nhẫn, vυ" càng ngày càng cứng lên, Lê Kiều uốn éo cơ thể cọ xát vào người cậu.
Giờ phút này lửa dục đã đốt cháy Lê Kiều, cô có chút cơ khát khó nhịn, trong miệng toàn nước bọt lẩm bẩm không rõ, cánh tay leo lên cổ Quý Thần Hi.
“Thần Hi…”
Khuôn mặt tuấn mỹ của cậu vẫn lãnh đam như cũ, trên người vẫn mặc áo thun màu trắng, cổ áo hơi trễ xuống lộ ra xương quai xanh tinh xảo, tóc đen nhánh chỉnh tề không có một sợi hỗn độn nào, chỉ có con ngươi sâu không thấy đáy kia nổi lên một tia u quang cho thấy sự ẩn nhẫn của cậu.
Quý Thần Hi nhàn nhạt lên tiếng.
“Ơi.”
Tay của cậu càng lớn mật hơn, xoa ấn không lưu tình chút nào, tựa như lúc nào cũng có thể phá nát bầu ngực của cô, Quý Thần Hi tùy ý để lại những dấu vết xanh tím trên bầu ngực trắng nõn của Lê Kiều.
Đột nhiên chuyển biến lực đạo khiến cô đau đến mức nhịn không được mà cắn môi dưới, cùng lúc đó hoa huyệt cũng co rút nhanh hơn, thân dưới chảy ra nhiều nước da^ʍ hơn.
Con ngươi của Quý Thần Hi đen hơn, cậu thu hồi bàn tay đang chống bên gáy Lê Kiều, trọng lượng cả người đều đè ép xuống.
Quý Thần Hi hôn lên cái miệng nhỏ của Lê Kiều sau đó dần dần đi xuống dưới, bàn tay tùy ý xoa bóρ ѵú bày ra những hình dạng khác biệt, miệng thù hôm liếʍ núʍ ѵú.
Khác với ngón tay, bờ môi mềm mại dán ở núʍ ѵú đem lại cảm giác khác, một luồng điện lan tràn khắp cơ thể thể Lê Kiều, bụng nhỏ nổi lên từng trận tê dại, hoa huyệt trống rỗng tựa như có thứ gì đó sắp chảy ra, kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến mức cô không khỏi kẹp chặt hai chân.
Một kẹp này thế nhưng lại kép lấy côn ŧᏂịŧ của thiếu niên đến nơi giữa hai chân!
Hôm nay Lê Kiều mặc một chiếc váy xếp ly ngắn, bên trong còn có quần bảo vệ và qυầи ɭóŧ, đôi chân thon dài mảnh khảnh lộ ra bên ngoài, dụ hoặc đến mức người ta không thể rời mắt được.
Môi và vυ" tiếp xúc với nhau, bàn tay của Quý Thần Hi di chuyển xuống dưới tìm kiếm, ngón tay thon dài linh hoạt thường xuyên gõ bàn phím chui vào bên trong váy, sau đó câu lấy quần bảo vệ dễ như trở bàn tay.
Ai ngờ chất lượng của chiếc quần này thật sự không tồi.
Quý Thần Hi thật vất vả mới xé được quần bảo vệ, ánh mắt thăm dò nhìn về phía tiểu huyệt, ánh mắt cậu trầm xuống.
Thế mà bên trong đang còn một cái qυầи ɭóŧ.
Nhưng thân dưới của Quý Thần Hi đã trướng đến mức xanh tím thô cứng giống một con bạo long, lúc nào cũng có thể nhấc lên một trận tinh phong huyết vũ.
Ngón tay cậu dám ở nơi ao hãm của qυầи ɭóŧ ren, di chuyển lên xuống, từng luồng điện lưu sinh ra từ nơi đó nhanh chóng lan ra toàn thân, Lên kiều chỉ cảm thấy ngón chân co rút, cô làm sao có thể chịu được kí©ɧ ŧɧí©ɧ như vậy? Tức khắc Lê Kiều tỉnh táo lại muốn đẩy Quý Thần Hi ra.
“Không cần…”
Lê Kiều không ngờ được toàn thân thân cô đã mềm như nước, sức lực nhỏ bé như vậy tác động lên người Quý Thần Hi, không khác gì một con mèo đang trêu đùa cậu.
Ngay sau đó, chỉ nghe một tiếng.
“Roẹt…”
Qυầи ɭóŧ ren rách thành hai nửa trong tay Quý Thần Hi khó khăn đáp trên đùi thiếu nữ, bờ mông đĩnh kiều nâng tiểu huyệt lên cao, nhịp thở của Lê Kiều nhanh hơn, nước bọt không ngừng chảy ra bên ngoài.
Đôi mắt Quý Thần Hi nhìn tiểu huyệt chảy ra nước da^ʍ thì dươиɠ ѵậŧ dưới thân no căng đến cực điểm, chạm vào là nổ ngay.
⬅ Trước Tiếp ➡