⬅ Trước Tiếp ➡
Buổi sáng ngày hôm sau, Lê Kiều có quầng thâm mắt. Do hôm qua trời mưa quá to nên không khí buổi sáng hôm nay vẫn rất lạnh, cô mở tủ quần áo ra, Lê Kiều chọn một cái quần cao bồi dài mặc lên, bên trên thì mặc một cái áo lông màu xanh lá, tóc dài luôn thả bên vai cũng được cột lên, thoạt nhìn cả người đều toát ra sự hoạt bát của thanh xuân.
Không nghĩ đến đôi chân dài thoạt nhìn rất mảnh khảnh dưới sự bao bọc của quần dài cao bồi còn rất khẩn trí hữu lực, nó còn phác họa nên đường cong lưu sướиɠ trên người cô.
Hình ảnh này trong mắt Quý Thần Hi lại biến thành, đôi đùi ngọc thon dài này hình như rất thích hợp với việc vận động trên giường.
Lê Kiều cúi đầu đọc sách, không để ý ám sắc trong mắt của thiếu niên, cô còn đang nói các kiến thức mới, thường xuyên nhấn mạnh trọng điểm trong sách giáo khoa.
Thời gian trôi đi.
Khi kim đồng hồ chủ đến mười hai giờ trưa, cửa phòng đúng giờ bị bảo mẫu gõ lên, vẫn dùng chìa khóa mở ra như cũ, khác biệt đó là hôm nay bảo mẫu không bưng cơm trưa lên lầu mà chỉ bất động thanh sắc nói:
“Thiếu gia, lão gia và phu nhân mời ngài đi xuống cùng ăn cơm.”
Quý Thần Hi phảng phất như không nghe được cái gì cả, cậu vẫn ngồi trên ghế, sống lưng thẳng tắp, ngón tay lật dở trang giấy không chút để ý, trong mắt tràn đầy sự lãnh khốc vô tình.
Hình như bảo mẫu đã sớm biết phản ứng của Quý Thần Hi, cũng không nhiều lời, giọng nói không cao ngạo cũng không nóng nảy lặp lại câu nói vừa nãy một lần nữa.
“Thiếu gia, lão gia và phu nhân mời ngài đi xuống cùng ăn cơm.”
Thiếu niên ngồi trên ghế vẫn trầm mặc không nói, giống như nãy giờ cậu căn bản không nghe bảo mẫu nói chuyện.
Thấy vậy bảo mẫu cũng không hề thúc giục mà chuẩn bị xoay người rời đi, dù xao mục đích mà bảo mẫu lên lầu không phải là dỗ dành thiếu gia xuống lầu, mà chỉ là nhắc nhở cậu sắp đến giờ ăn cơm rồi, cậu cần phải giải quyết chuyện của mình cho tốt, chắc chắn trước khi đến giờ ăn cơm phu nhân sẽ đi lên gọi thiếu gia một lần cuối. Nhưng bảo mẫu mới xoay người được vài bước thì lại nghe thấy giọng nói ôn hòa của gia sư dạy kèm vang lên.
“Thần Hi, em đi xuống ăn cơm trước đi.”
Nghe vậy đáy mắt bảo mẫu xét qua một chút trào phúng, không biết tự lượng sức mình. Từ xưa đến nay thiếu gia vẫn luôn lạnh lùng ít lời, không nghe lời bất kì kẻ nào hết.
Ai ngờ, giây tiếp theo, khuôn mặt của bảo mẫu cứng lại, vẻ mặt giống như mới ăn phải ruồi bọ.
Một giọng nam thanh nhuận dễ nghe bỗng nhiên vang lên trong phòng, bên trong còn pha trộn theo một ít ý vị khẩn cầu không dễ thấy.
“Cô Lê cũng đi sao?”
Ngón tay đang phê chữa bài tập của Lê Kiều dừng lại một chút, cô quay đầu sang nhìn Quý Thần Hi. Thật ra muốn Quý Thần Hi đi xuống ăn cơm là do cô nhất thời nảy lòng tham, chỉ yếu là Lê Kiều vẫn muốn dỗ dành cậu ra khỏi phòng nhiều một chút, chỉ có cơ thể thường xuyên tiếp xúc với thế giới bên ngoài, thì mới có thể chân chính mở ra nội tâm đã bị đóng kín.
“Không.”
Lê Kiều dừng một chút rồi nói:
“Cô có mang theo cơm trưa.”
Liên hoan gia đình thì cô gia nhập là không phải phép, hơn nữa Lên Kiều không thể quên được đời trước người nhà họ Quý phong sát nguyên thân.
Quý Thần Hi mở miệng.
“Vậy em cũng không đi.”
Giọng nói thanh thản bình đạm, phải cẩn thận nghe một chút thì mới thấy bên trong trộn lẫn một chút cố chấp và ỷ lại.
Mặt bảo mẫu giống như muốn phong hóa, bảo mẫu nhìn chằm chằm Lê Kiều, sự không thể tưởng tượng không ngừng phóng đại trên mặt, cằm sắp rơi xuống đất.
⬅ Trước Tiếp ➡