Chương 29
trời giáng xuống – là Tuân Từ cưỡi kiếm đến chặn đường nàng.
Sở Nhược Đình nhíu mày, nàng đang định mở miệng chọc ngoáy thì Tuân Từ móc ra túi chứa đồ.
Hắn hấp tấp nhét túi vô tay nàng rồi khẩn thiết bảo, “Trong đây có một ngàn linh thạch hạ phẩm, một trăm linh thạch trung phẩm, và hai linh thạch thượng phẩm.” Hắn hơi cụp mắt xuống, giọng hắn dịu dàng, “Ta phải bế quan một thời gian nên không thể đi cùng muội.” Túi chứa đồ nặng trịch.
Những từ ngữ tàn nhẫn kẹt trong cuống họng Sở Nhược Đình, nàng chẳng nói nên lời.
Hiện giờ nàng nghèo rớt mồng tơi nên thật sự rất cần tiền.
Nàng chắp tay theo đúng lễ nghi ở sư môn, “Đa tạ đại sư huynh.” Tuân Từ chăm chú ngắm nhìn nàng.
Mái tóc dài đen nhánh của nữ tử được búi thành kiểu lưu vân kế 4 đơn giản, nàng cố định tóc bằng trâm ngọc trắng giản dị.
Sở Nhược Đình đẹp rực rỡ nhưng lại mặc bộ váy xanh nhạt.
Lối trang điểm mộc mạc chẳng những không giấu nổi nhan sắc của nàng mà còn tô đậm nét đẹp tự nhiên.
Ánh mắt Tuân Từ mải miết phác họa khuôn mặt Sở Nhược Đình, hắn muốn khắc ghi bóng hình nàng vào đáy lòng.
Nội tâm hắn bừng cháy, Tuân Từ duỗi tay ôm nàng.
Sở Nhược Đình đang giãy giụa thì nghe thấy giọng nói trong trẻo tha thiết mà buồn bã truyền đến từ đỉnh đầu, “Muội một mình ra ngoài nên nhớ cẩn thận.
Hãy mua mấy lá bùa truyền âm, nếu gặp nguy hiểm thì lập tức báo tin cho ta.” Cả người Sở Nhược Đình cứng lại.
Rất lâu sau nàng mới thì thầm, “Ừ.” OonannannanoOonannannanoΟ Sở Nhược Đình tiến thẳng đến thành Ngu sau khi rời khỏi Thanh Kiếm Tông.
Thành Ngu là biên giới giữa Ba Thục và Nam Côn, nơi này vàng thau lẫn lộn nhưng cất giấu vô số cơ duyên.
Muốn vào bí cảnh Linh Chân thì cần ba quân bài 5 làm giấy thông hành.
Có tổng cộng ba ngàn quân bài nằm rải rác khắp giới tu chân; nói cách khác, chỉ một ngàn người được phép vào bí cảnh mà năm trăm năm mới mở ra một lần.
Kiếp trước Sở Nhược Đình trốn chui trốn nhủi vì cái tiếng dâm phụ, thế nên nàng lỡ mất cơ hội tốt.
Kỳ này nàng ấp ủ vô vàn tham vọng.
Thật ra bám theo Kiều Kiều là phương pháp dễ nhất; với thân phận con cưng của Thiên Đạo, nàng ta chỉ cần xuống núi một chuyến là tìm thấy hơn hai mươi quân bài dọc đường đi.
Nếu Sở Nhược Đình giở thủ đoạn thì chắc chắn sẽ kiếm đủ ba cái.
Song chó điên Tạ Tố Tinh luôn kè kè bên cạnh Kiều Kiều, chưa kể còn khối thuốc nổ Cù Như nữa.
Hai kẻ này đều là nô tài của Kiều Kiều, ngộ nhỡ Sở Nhược Đình bất cẩn để lộ dấu vết thì e rằng sẽ bỏ mạng ngay tức khắc.
Sở Nhược Đình suy tính kỹ lưỡng mới lựa chọn tới thành Ngụ Bởi vì kiếp trước nàng nghe nói thành Ngu có mười quân bài.
Hai ngày sau, Sở Nhược Đình đến Bách Hiểu Lâu của thành Ngụ Bách Hiểu Lâu là nơi tu sĩ hỏi thăm tin tức và có chi nhánh khắp mọi nơi.
Lâu chủ là Nam Cung Hiên, người được xưng tụng mỹ nam đệ nhất Phù Quang Giới.
Sở Nhược Đình chưa từng gặp Nam Cung Hiên trong tiểu thuyết nên nàng chẳng hận thù gì hắn.
Nàng tới đây vì muốn làm một việc.
Lúc nàng bước vô cửa hàng thì trời đã tối đen với sương giăng bốn phía.
Chưởng quầy của Bách Hiểu Lâu cầm chổi lông gà quét bụi trên bàn ghế, nhìn ông giống hệt một thương nhân phàm tục.
Chưởng quầy thấy có khách bèn tươi cười chào đón, “Nữ đạo hữu muốn nghe tin gì?” Vóc dáng chưởng quầy cao lớn nên bộ râu dê cực mảnh của ông nhìn thật lạc quẻ.