⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 27

sảng khoái.
Tạ Tố Tinh quá đỗi kinh ngạc.
Hắn nhìn đỉnh đầu đen nhánh của nàng và thầm nghĩ giải độc mà sao thoải mái thế?
Tuân Từ còn chả ép buộc nàng làm chuyện này, vậy mà giờ phải phục vụ kẻ thù… Sở Nhược Đình cắn chặt răng rồi nuốt ngược máu vào bụng.
Nàng thẫn thờ vuốt vài lần, chất lỏng chảy ra từ đỉnh cây nấm.
Nữ tử miễn cưỡng vươn lưỡi liếm vòng quanh quy đầu, nó hơi tanh nhưng không tới nỗi khó ăn.
Sở Nhược Đình chưa từng nếm vị dương vật cả trong kiếp trước lẫn kiếp này.
Hiện tại món đồ trong tay nàng to lớn và cứng hơn theo mỗi lần liếm.
Nàng chợt muốn nhìn xem thứ này có thể biến lớn tới mức nào, vì vậy nàng hé miệng ngậm trọn quy đầu và dùng đầu lưỡi liếm cái lỗ nhỏ trên đó.
Miệng lưỡi ấm nóng bao trùm cây gậy cứng cáp, mang đến những cơn sóng khoái cảm.
Tạ Tố Tinh chống nạnh, xúc cảm lạ lẫm truyền từ lòng bàn chân tới đỉnh đầu hắn.
Hắn cảm thấy chưa đủ.
Bàn tay với các khớp rõ ràng túm gáy Sở Nhược Đình rồi đưa đẩy đầu nữ tử và bắt nàng tiếp nhận trọn vẹn dương vật.
Dương vật thô to căng cứng đột ngột tiếp xúc cuống họng khiến Sở Nhược Đình bị sặc.
Nàng không thể nhổ nó ra nên phải há to mồm, nước bọt chảy tí tách từ khóe miệng nàng.
Tạ Tố Tinh đâu thèm bận tâm.
Khoang miệng, đầu lưỡi và hàm răng chà xát dương vật làm hắn sảng khoái tới mức hồn xiêu phách lạc.
Thiếu niên tăng tốc độ ấn đầu Sở Nhược Đình, hơi thở hắn dồn dập.
Đột nhiên, hông hắn nhói đau và đầu óc trở nên trống rỗng.
Sở Nhược Đình ngạt thở.
Quy đầu của Tạ Tố Tinh cọ xát họng nàng, nó giật giật rồi bắn ra tinh dịch nóng hổi.
Nàng buộc phải nuốt đống chất lỏng này.
“Ưm ưm…” Sở Nhược Đình thô bạo đấm eo Tạ Tố Tinh, giờ hắn mới hoàn hồn từ dư vị của cơn cao trào.
Hắn rút dương vật ra, mang theo cả một sợi chỉ bạc nối liền với cái miệng nhỏ xinh.
Chẳng biết có phải vì khó thở không mà nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt ngọc ngà của Sở Nhược Đình.
Nàng nhíu chặt hàng lông mày lá liễu rồi lau nước mắt, thân hình nàng mỏng manh dưới ánh trăng lượn lờ tựa sương khói.
Tạ Tố Tinh không ngờ giải độc Linh Hoa lại thoải mái như vậy.
Đời hắn chưa bao giờ thoải mái đến thế.
Hắn đăm chiêu hỏi Sở Nhược Đình, “Ngươi nuốt hết chất độc do ta tiết ra à?” Nội tâm Sở Nhược Đình chửi như tát nước song biểu cảm trên mặt lại đầy ấm ức.
Nàng gật đầu, mím môi bảo, “Đạo hữu, ta thật sự không sống được bao lâu nữa.
Ngươi…sẽ giữ lời hứa tha cho ta chứ?” “Đương nhiên.” Sở Nhược Đình khẽ thở hắt ra.
Nếu để chó điên Tạ Tố Tinh tạm thời bỏ qua nàng thì vận dụng cái miệng một chút cũng không sao.
Sau khi bắn tinh, Tạ Tố Tinh có vẻ hứng khởi lắm.
Hắn thắt đai lưng rồi tiến lên nắm cằm Sở Nhược Đình, hàng ngàn ngôi sao lấp lánh trong ánh mắt lúc hắn cười rộ.
Sở Nhược Đình đang ngẩn ngơ nhìn thì Tạ Tố Tinh đã dùng ngón tay cạy miệng nàng, hắn nhanh chóng nhét vô một viên đan dược đỏ tươi.
Đan dược vào miệng là tan ngay, nàng chẳng kịp phun ra.
“Ngươi cho ta ăn gì vậy?” Sở Nhược Đình trừng mắt, vừa hoảng sợ vừa phẫn nộ.
Tạ Tố Tinh cười hì hì, “Đây là trứng cổ trùng, ba ngày sau sẽ nở, cổ mẹ ở trong tay ta.” Hắn vỗ vỗ bả vai bị thương của Sở Nhược Đình.
“Độc Linh Hoa mất ít nhất một năm mới phát tác, ngộ nhỡ ngươi gây thương tổn cho Kiều tỷ tỷ của ta trong thời gian ấy thì


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡