⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 23

tâm hắn chịu giày vò khôn xiết.
Hắn cảm kích ơn dưỡng dục của Vương Cẩn nhưng lại không thể đặt Sở Nhược Đình vào vòng nguy hiểm, thành thử hắn nhất thời hoảng hốt chẳng biết phải làm sao.
Sở Nhược Đình quan sát thái độ của hắn, nàng không phân biệt được cảm xúc nơi đáy lòng mình là thất vọng hay là thứ gì khác.
Tuân Từ rất xuất sắc và phẩm hạnh cũng vô cùng tốt, song hễ gặp chuyện thì hắn cứ do dự thiếu quyết đoán.
Điều này lại vô tình khiến người ta tức giận.
Sở Nhược Đình vuốt chiếc nhẫn chứa đồ bằng cẩm thạch, nàng phải suy tính xem làm thế nào để Vương Cẩn lẫn Kiều Kiều thảm bại trong tiệc linh quả.
Nàng biết một khi chuyện của đôi cẩu nam nữ kia truyền ra ngoài thì Thanh Kiếm Tông sẽ tụt dốc không phanh.
Thanh Kiếm Tông trở thành môn phái đệ nhất Ba Thục là nhờ công làm trưởng lão của phụ mẫu nàng.
Bọn họ nỗ lực suốt bao nhiêu năm mới phát triển tông môn rực rỡ thế này.
Nhưng Sở Nhược Đình chẳng thể mềm lòng.
Vương Cẩn cùng Kiều Kiều có giữ gìn những gì phụ mẫu nàng cống hiến cho Thanh Kiếm Tông đâụ Gian phu dâm phụ đã mặc kệ thì nàng sẽ phá hủy tất cả.
Việc cấp bách hiện giờ là tận dụng thời gian để tăng tu vi, Sở Nhược Đình mới lên Trúc Cơ nên cần bế quan củng cố sức mạnh.
Nàng tức tốc trở về động phủ nhưng phát hiện bùa ngăn cấm dán trên cửa đã rớt, không khí xung quanh còn thấp thoáng hơi thở xa lạ.
Chuông cảnh báo gõ vang trong đầu Sở Nhược Đình, nàng chưa kịp phản ứng thì một bóng đen lóe lên trước mặt và đầu vai nàng nhói đaụ Nàng vô thức lùi về sau hai bước, vừa che bả vai vừa té lăn ra đất.
Cổ họng nàng ngòn ngọt, sau đấy máu tươi chảy xuống từ khóe miệng.
Sở Nhược Đình cắn chặt răng, nàng ngẩng đầu nhìn kẻ đột nhập.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, một thiếu niên mảnh khảnh ung dung xuất hiện cạnh cửa sổ.
Hắn mặc trang phục có hai màu xanh và đen, đai lưng treo mấy túi chứa đồ với kích cỡ khác nhaụ Thiếu niên sở hữu eo gầy chân dài, hắn cột tóc đuôi ngựa và để xõa hai lọn tóc dài ở hai bên mặt.
Tướng mạo hắn tuấn tú nhưng đáng tiếc ánh mắt quá hằn học xảo quyệt, miệng hắn còn nở nụ cười lạnh nhạt; vẻ bề ngoài này chứng tỏ hắn rất khó xơi.
Thiếu niên sửa sang lại mũi tên giấu trong tay áo bên trái, Sở Nhược Đình đang nằm sóng soài trên mặt đất nên hắn nhìn nàng từ trên cao và hỏi, “Ngươi là kẻ hay đối đầu với Kiều tỷ tỷ của ta?” Lông mày Sở Nhược Đình giật giật.
Thằng nhãi Tạ Tố Tinh quả nhiên tới gây sự Sở Nhược Đình chả nhìn thấu tu vi của Tạ Tố Tinh, nàng nhẩm tính hiện tại là lúc hắn sắp kết đan.
Nàng chẳng dám lấy cứng đối cứng với con chó điên này nên thoáng trầm mặc rồi giả bộ ngu ngơ, “Ngươi là ai?
Ai là Kiều tỷ tỷ của ngươi?” “Ta là ai không quan trọng,” Tạ Tố Tinh nhếch mép cười làm hai cái răng nanh dễ thương lộ ra, “dù sao hôm nay cũng là ngày chết của ngươi.” Chó điên hành sự bất cần đời, Tạ Tố Tinh vừa dứt lời đã dùng năm ngón tay chộp cổ Sở Nhược Đình.
May Sở Nhược Đình sớm đề phòng, nàng lăn sang chỗ khác rồi vung roi Thương Vân.
Nàng sử dụng toàn bộ công lực, cả động phủ rung chuyển ầm ầm.
Song chút sức mạnh này chỉ là trò con nít với Tạ Tố Tinh, hắn giơ tay tạo pháp ấn hóa giải chiêu thức của nàng.
Sau đấy hắn nhanh nhẹn di chuyển rồi tiếp tục tấn công Sở Nhược Đình.
Sở Nhược Đình điên cuồng vung


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡