Chương 13
thinh.
Xác nhận xong Lý Phong với Kiều Kiều đã phát sinh quan hệ tình dục, Sở Nhược Đình quay về động phủ của mình và bắt đầu lập kế hoạch báo thù.
Đọc hết Kiều Kiều Tu Chân Ký giúp nàng thông suốt rất nhiều điều khó hiểu trong kiếp trước.
Ví dụ như chưởng môn mãi về sau mới nhận nuôi Kiều Kiều nhưng lại cực kỳ thiên vị nàng ta.
Sở Nhược Đình luôn bất mãn vì chuyện này, nàng coi chưởng môn là trưởng bối nên cảm thấy Kiều Kiều cướp đoạt tình thương vốn thuộc về nàng.
Thuở ấy nàng còn ngu ngốc nghĩ rằng chưởng môn chỉ nghiêm khắc với nàng hơn với Kiều Kiều, hai người đều được đối xử bình đẳng trong lòng ông ta.
Lúc phát hiện năm xưa Kiều Kiều ngu xuẩn hại chết phụ mẫu của nàng, Sở Nhược Đình muốn tự tay giết Kiều Kiều để báo thù nhưng bị chưởng môn dùng kiếm đâm thủng ngực.
Cuối cùng nàng cũng hiểu mình đã ngộ nhận suốt nhiều năm qua.
Kiều Kiều là viên ngọc quý của chưởng môn còn nàng chỉ là hạt bụi trên đất.
Hiện tại nhờ đọc Kiều Kiều Tu Chân Ký mà nàng biết quan hệ giữa chưởng môn và Kiều Kiều không phải tình thân; ông ta luôn ra vẻ đạo mạo song lại dành tình cảm trái luân thường đạo lý cho nàng ta.
Kiều Kiều là bé gái mồ côi, được chưởng môn nhận làm đệ tử thân truyền 1 vào năm sáu tuổi.
Chưởng môn phá thân Kiều Kiều năm nàng ta mười ba; từ đấy về sau, hai thầy trò viện cớ truyền đạo học nghề để làm chuyện đáng xấu hổ.
Kiều Kiều ngày ngày giả bộ ngây thơ thuần khiết trước mặt mọi người, Sở Nhược Đình nghĩ thôi đã thấy ghê tởm.
Bước trả thù đầu tiên là phải tố cáo chuyện dơ bẩn của đôi cẩu nam nữ này với mọi người.
Tiệc linh quả mà Thanh Kiếm Tông tổ chức vào mười lăm tháng giêng chính là cơ hội tốt nhất Thanh Kiếm Tông nằm tại vị trí sở hữu linh khí dày đặc nhất Ba Thục, hàng năm đều có linh quả mọc đầy trên núi.
Cứ đến Lập Thu 2 , chưởng môn sẽ sai đệ tử hái linh quả rồi tổ chức tiệc và mời đông đủ tông môn xung quanh đến thưởng thức.
Mục đích của yến hội là để chứng tỏ Thanh Kiếm Tông hào phóng, cũng như để xây dựng quan hệ với các thế lực ở khắp nơi.
Sở Nhược Đình hạ quyết tâm rồi bắt tay vào tu luyện Mị Thánh Quyết.
Nàng đã thuộc lòng ba mục đầu tiên của quyển thứ nhất, hơn nữa bảy ngày qua có Tuân Từ hỗ trợ nên nàng cảm giác mình sắp đạt được Luyện Khí tầng thứ chín trong vòng chưa đầy ba canh giờ.
Lúc nàng kiềm chế vui sướng để nỗ lực thăng cấp, một con hạc giấy bất chợt bay qua cửa động phủ sau khi đã phá thuật ngăn cấm do nàng tạo nên.
Sở Nhược Đình giơ tay, hạc giấy đậu trên đầu ngón tay nàng.
Một tia sáng đỏ lóe lên, kéo theo giọng nói hiền từ trầm thấp của chưởng môn, “Nhược Đình, mấy ngày qua ngươi với Tuân Từ đi đâu?
Ngươi hãy mau chóng đến Lăng Tiêu Điện.” Sở Nhược Đình giật bắn mình, nàng biết mình không thể trốn thoát vụ này.
Nàng căng thẳng bước vô Lăng Tiêu Điện và thấy Tuân Từ đang quỳ trước chưởng môn.
Chưởng môn là tu sĩ Nguyên Anh, năm nay ba trăm tuổi nhưng bề ngoài chỉ hai mươi lăm hay hai mươi sáu là cùng.
Ông ta nuôi bộ râu dài ba chòm đặc trưng của người tu tiên, tay phải còn cầm phất trần.
Sở Nhược Đình bất an nhìn chằm chặp cái lưng thẳng tắp của Tuân Từ.
Chẳng lẽ tên khốn này đến chỗ chưởng môn để cầu hôn?
“Tham kiến chưởng môn.” Sở Nhược Đình chắp tay quỳ lạy.
Chưởng môn Vương Cẩn lạnh lùng nhìn đỉnh đầu đen nhánh của thiếu nữ,