Chương 18
Cô dùng hết khí lực quăng cho Thư Lãng một cái tát, sau đó một đường khóc lóc chạy về ký túc xá, còn đâm đổ hộp cơm của một nam sinh ở cửa kí túc xá nam.
Từ lúc lớn đến bây giờ đây là lần đầu tiên cô chật vật đến như vậy lại bị người ta nhìn thấy hết, thực sự quá mất mặt.
Kiều Tê nghe Trương Nhược Chanh nói.
Nếu Trương Nhược Chanh không kể Kiều Tê cũng không biết thì ra Trương Nhược Chanh còn một mặt bảo thủ như thế.
Bởi vì hằng ngày cô ấy đối với việc nam nữ tỏ ra rất hiểu biết, chẳng những đạo lý đều nói rõ ràng, còn luôn khuyến khích mọi người cùng nhau xem AV.
Chưa chờ Kiều Tê phục hồi lại từ sau dư chấn Trương Nhược Chanh đã lau sạch nước mắt trên mặt, ánh sắc bén nhìn về phía cô "Cậu ngốc chết đi được. Kiều Kiều cậu thành thật nói cho mình biết cậu thích Khúc Ức Hành."
Đây không phải câu nghi vấn, mà là câu trần thuật.
Điều này giống như sét đánh giữa trời quang ở trên đầu Kiều Tê, làm cô sợ muốn ngất đi.
Không đợi Kiều Tê trả lời, Trương Nhược Chanh lại quay đầu chỉ vào một góc trong kí túc xá, nơi đó chất đống lớn đống bé các loại túi chưa mở ra, cô tiếp tục nói "Mấy thứ đó cậu mua là vì Khúc Ức Hành đúng không?"
Ban đầu Kiều Tê còn muốn cãi lại hai câu nhưng lúc này chỉ còn biết á khẩu không nói được câu nào.
Trong những cái túi chưa mở đó có kính áp tròng, đồ trang điểm, quần áo gợi cảm thậm chí có nội y mới tinh.
Tất cả đều là do Kiều Tê bị kích thích ở nhà ăn trong đêm đó trở về kí túc xá điên cuồng mua sắm.
Cô mua nhiều như vậy sau khi chờ tất cả được chuyển phát nhanh đến lại xấu hổ không mở ra.
Kiều Tê sợ bạn cùng phòng hỏi cô tại sao bỗng nhiên lại mua mấy thứ đó chẳng lẽ cô lại nói bởi vì thích nam sinh, vì Khúc Ức Hành sao?
Cũng lo sợ các bạn sẽ chê cười cô là một con vịt xấu xí lâu như thế hiện tại lại muốn biến thành thiên nga?
Nhưng chưa chờ cô xây dựng tốt tâm lý Kiều Tê đã phát hiện không biết vì sao Khúc Ức Hành lại thay đổi thái độ thành bộ dáng xa cách trước kia.
Thậm chí so với ngày trước càng thêm xa cách, lãnh đạm.
Khi hội bí thư mở họp hai người không còn đụng chạm tay chân riêng tư, ánh mắt của Khúc Ức Hành nhìn cô cũng trở nên lạnh nhạt.
Kiều Tê không khỏi hoài nghi buổi trưa ngày hôm đó Khúc Ức Hành xuất hiện trước bàn cô và cả những hành động anh làm với cô rốt cuộc có thật sự tồn tại hay không, hay chỉ là tình tiết trong giấc mơ của cô mà thôi.
Huống hồ nếu là sự thật thì như thế nào?
Cái gì mà đổi kính áp tròng sẽ đẹp mắt, hiện tại nghĩ lại có lẽ chỉ là Khúc Ức Hành trêu cô mà thôi cũng chỉ có cô ngốc nghếch mới đi tin là sự thật.
Kiều Tê tuyệt vọng suy nghĩ lại mơ hồ hiểu rõ.
Như thế mới phải, bản thân cô làm sao có thể khiến Khúc Ức Hành nhìn bằng con mắt khác được?
Kiều Tê hoàn toàn mất đi ham muốn mở ra những cái túi đó, mỗi khi cô nhìn thấy chúng lại như bị nhắc nhở chỉ vì một câu của Khúc Ức Hành mà cô muốn thay đổi thì buồn cười như thế nào.
Cô cất những cái túi đó đi như cất đi cả mong chờ vô nghĩa của bản thân. Cô nói với bạn cùng phòng đó là cô mua vật dụng hằng ngày, bây giờ chưa dùng tới tạm thời chất đống trong góc ở kí túc xá.
Thời gian nhoáng cái đã đến tháng năm, nhiệt độ không khí dần dần tăng lên trong sân trường các nữ sinh tranh nhau mặc váy ngắn Kiều Tê lại mỗi ngày đều mặc quần áo thể dục ra vào sân trường.