Rơi Vào Vòng Tay
Chương 16
⬅ Trước Tiếp ➡

Kiều Tê nhớ rõ rành mạch, đầu tiên anh nghiêng đầu về phía Tô Văn cong cong khóe môi, lại đáp lời vị học trưởng kia "Thế thì sao, cậu hâm mộ à?"
Tiếp theo đó cả phòng cười to, còn trêu chọc Khúc Ức Hành và Tô Văn, cũng có người cười nhạo vị học trưởng kia. Kiều Tê cũng cười theo mọi người nhưng trong lòng lại chua xót không tả.
Nhưng còn bây giờ ở chỗ này anh lại phân rõ ranh giới với cô như vậy.
Tuy rằng trong ngực chua xót, nhưng Kiều Tê vẫn tự mình hiểu cô thật sự không giống Tô Văn, cho dù như thế nào cũng không thể trở nên nổi bật .
Cô như vậy thì làm sao theo đuổi được Khúc Ức Hành?
...
Đuổi đi Phùng Dật Luân bát quái, Khúc Ức Hành nằm trên giường mang tai nghe chơi game.
Trong trò chơi, đồng đội không ngừng chỉ huy anh nhảy dù, Khúc Ức Hành làm theo nhưng đôi mắt lại không ngừng dừng lại trên đầu ngón tay.
Nơi đó tựa như còn phảng phất cảm giác sợi tóc mềm mại của Kiều Tê.
Đều trơn trượt giống như má cô.
Chạm vào cô rất thích.
Khúc Ức Hành đột nhiên nghĩ như vậy.
Đang ngây người thì rơi xuống đất thua.
Trong tiếng chửi rủa của đồng đội Khúc Ức Hành bất đắc dĩ bỏ điện thoại xuống, lại phát hiện hạ thân ẩn ẩn có xu thế ngẩng đầụ
Hôm nay tần suất cương cứng cũng quá cao rồi. Không phải loại cương cứng sinh lý hằng ngày mà mang theo một loại xúc động và dục vọng trần trụi.
Đều bởi vì Kiều Tê hay là do chính mình nghẹn đã lâu?
Anh và Tô Văn chia tay trước khi khai giảng, đến bây giờ tính ra đã hơn nửa tháng. Trong lúc này anh không tìm người khác, cũng không có hứng thú tự mình giải quyết.
Trước khi khai giảng học kỳ mới Tô Văn từ nơi khác trở lại thành phố A, gặp lại Khúc Ức Hành sau kì nghỉ đông, vừa đón ở sân bay anh liền đem Tô Văn đi thuê phòng khách sạn.
Mà khi Tô Văn đi tắm Khúc Ức Hành nhìn thấy trên điện thoại cô gửi đến một tin nhắn ái muội.
Bằng chứng rõ ràng Tô Văn không thể không thừa nhận chính mình khi về nhà nghỉ đông đã cùng bạn học nam hồi cao trung ở bên nhaụ
"Em không thích hắn , em chỉ thích anh."
"Trước kia chỉ là đoạn thời gian đó em quá cô đơn, hiện tại em sẽ cắt đứt với hắn, tha thứ cho em được không Ức Hành?"
Ngày đó Tô Văn rất chật vật, không ngừng lặp lại những lời này.
Khúc Ức Hành trước sau không nói một lời, anh chỉ cảm thấy ghê tởm.
Từ trước đến giờ Khúc Ức Hành biết chính mình không phải là người tốt, cũng bởi vậy mà anh không chủ động trêu chọc người khác.
Nhưng luôn có con gái không cưỡng lại được dính trên người anh, nam nữ trưởng thành ngươi tình ta nguyện thuận nước đẩy thuyền đến trên giường là chuyện hết sức bình thường.
Nhưng Kiều Tê không giống như thế, Khúc Ức Hành trước nay đều biết.
Hôm nay ở cửa nhà ăn, lời nói Phùng Dật Luân đã nhắc nhở anh mặc dù bị Tô Văn quấy rầy làm anh cảm thấy nhàm chán với kiểu quan hệ trước đây thì anh cũng không nên đi trêu chọc Kiều Tê.
Cô luôn nhút nhát lại sợ sệt, ở trước mặt anh chưa bao giờ ngẩng đầu, ngón tay khẩn trương nắm mép quần, lông mi run nhè nhẹ, gương mặt đỏ bừng khó khăn trả lời......Tất cả đều cho thấy Kiều Tê là xử nữ không có kinh nghiệm.
Là người Khúc Ức Hành chưa từng tiếp xúc quá, cũng không dám, không muốn trêu chọc.
"Kiều Kiều, đừng thẹn thùng. Đúng rồi chính là như vậy, tự tin lên cậu thật sự rất đẹp."
Rõ ràng hốc mắt còn hồng, Trương Nhược Chanh lại ở đây chỉ điểm Kiều Tê mặc chiếc áo ôm ngực màu đen.


⬅ Trước Tiếp ➡