⬅ Trước Tiếp ➡
Lăng Triệt cũng từ trên giường xuống, đứng sau lưng Châu Hoan, dịu dàng hôn lên bờ vai trắng nõn của cô, thỉnh thoảng lại cắn một cái như trừng phạt.
Lăng Triết chọc cắm Châu Hoan thêm vài phút rồi dừng lại, Lăng Triệt tiếp nhận.
Châu Hoan quay lưng lại với Lăng Triệt, gác chân lên cánh tay khỏe mạnh của Lăng Triệt, tư thế như thể một đứa trẻ đang đi tiểụ
Lăng Triệt thẳng lưng hất eo đẩy về phía trước, dương vật cứng như sắt phùn phụt một tiếng bị hoa huyệt ăn vào.
Châu Hoan sắp phát điên, hai người họ hoàn toàn phớt lờ ý kiến
của cô, họ phối hợp với nhau thay phiên thao cô.
Cô vùng vẫy quyết liệt, trong miệng không ngừng chửi mắng "Buông tôi ra, cút ra đi, nếu lại đút vào lần nữa, tôi sẽ bẻ gãy nó."
Tuy nhiên, người đàn ông phía sau không hề nhúc nhích tí nào, vẫn không ngừng đâm chọc.
“A Triết, cứu em.” Không thể giãy giụa, Châu Hoan không thể làm gì khác đành phải cầu cứu Lăng Triết.
Lăng Triết trên mặt không còn ôn nhu như trước, đôi môi mỏng hơi mím lại lộ ra một tia lạnh lùng.
“Hoan Hoan, đây là em tự tìm, không thể trách chúng ta.” Nói xong, một tay liền nhào nặn ngực cô, tay kia nhéo nhéo âm vật của cô.
Châu Hoan, người bị trói gắt gao, không có nơi nào để trốn, khoáı cảm giác trên dưới giáp công kích thích làm lưng cô căng cứng, cào trên ngực Lăng Triết từng vệt đỏ.
Mặc dù Châu Hoan nhẹ cân nhưng bế lâu, cũng nhanh chóng mất đi sức lực, Lăng Triệt không muốn xuất tinh dễ dàng như vậy, anh muốn thao cho Châu Hoan cô gái xấu xa này phải khóc.
Nhìn dáng vẻ bất lực trên người anh của cô, khoáı cảm chinh phục cùng lăng nhục lấp đầy trái tim tan nát của anh.
Thế là Lăng Triệt ôm Châu Hoan ngồi ở mép giường, nâng mông cô, Lăng Triết di chuyển Châu Hoan lên xuống, để anh có thể tiết kiệm nhiều sức lực hơn, thao phục cô gái trên người.
Châu Hoan giống như một con rối, chỉ có thể theo ý muốn của người đàn ông mà chập trùng lên xuống, nếu cô chống cự, điều đó sẽ chỉ dẫn đến sự đàn áp và trả thù mạnh mẽ hơn.
Tư thế nữ trên khiến hoa huyệt của Châu Hoan ăn sâu hơn, hầu như mỗi cú đều đâm đến hoa tâm.
Hai trứng trong túi vỗ vào mông phát ra âm thanh bạch bạch, cùng với tiếng rên ɾỉ, tiếng khóc thút thít của Châu Hoan tạo thành một bản hoà âm êm tai nhất, hoa dịch trong suốt thấm ướt lông mu nơi hai người giao hợp, óng ánh như pha lê.
Châu Hoan không ngừng rên ɾỉ "A a, Lăng Triệt, nhẹ chút, nhẹ chút, anh sắp đâm hỏng em... a a... ưm...Quá lớn, nhét quá đầy. . . . . ."
Lăng Triệt thao thật sự là quá độc ác, nắm vòng eo mịn màng của cô gần như bị bầm tím, mỗi lần anh thao cô, giống như ăn thịt người vậy, anh nắm chặt eo cô dùng sức ấn xuống, như thể muốn nhét cả túi trứng tròn vào trong động, côn thịt cứng rắn tựa hồ không biết mệt mỏi, dập như một cỗ máy vô cảm.
Châu Hoan thật sự không chịu nổi, cô lại cầu xin Lăng Triết, cầu xin anh cứu cô.
Suy cho cùng, trong lòng cô, Lăng Triết là bạn trai của cô, họ đã cùng nhau trải qua biết bao ngày tháng tươi đẹp ngọt ngào.
Nhưng mà, Lăng Triết cười lạnh nói "Hoan Hoan, em cứ ngoan ngoãn mở rộng chân ra chịu thao. Em có bản lĩnh trêu chọc hai anh em chúng ta, cũng đừng nghĩ toàn thân thoát ra, nếu em phối hợp, sẽ bớt khổ, nếu em giãy dụa chúng ta chỉ có thể cứng rắn."
Châu Hoan không thể tin rằng những lời như vậy lại đến từ người bạn trai luôn dịu dàng và quyến rũ của cô.
Lăng Triết bình thường trông có vẻ dễ gần, nhưng thực ra lại đầy xa cách với mọi người, giống như trích tiên không dính khói lửa, anh chưa bao giờ nói những lời cay nghiệt với mọi người, nhưng anh cũng không nói những lời ấm áp.
Nếu không phải cô mặt dày mày dạn quấn lấy anh, Lăng Triết đã không nhìn cô nhiều hơn.
Nhưng từ khi quen nhau, Lăng Triết chưa bao giờ từ chối bất cứ yêu cầu nào của cô, hiện tại anh còn lạnh lùng nói những lời thô tục tục tĩu, nhìn không có chút thương tiếc nào.
Lăng Triệt thấy anh trai cho cô một "tát", tự nhiên muốn lấy táo an ủi cô "Hoan Hoan, em ngoan ngoãn, để anh em chúng ta thao sướng, tự nhiên sẽ bỏ qua cho em."
Châu Hoan suýt nữa bị dỗ, khi cô hoàn hồn lại, cô đã kịp thời nuốt chữ "được" trong miệng về.
Nhỡ may sướng rồi không buông tha cô thì sao?
Rõ ràng cô và Lăng Triết hoan ái với nhau, mọi thứ đều ngọt ngào và hạnh phúc.
Bây giờ lại không thể giải thích được thêm một người Lăng Triệt, người luôn nói cô là một người phụ nữ xấu xa phụ tình, lấy điều này làm cái cớ để phía dưới dùng sức thao cô, khi anh em bọn họ sướng rồi, không quan tâm đến sự sống chết của cô.
Châu Hoan lắc đầu "Không không không, tiếp tục thao tôi sẽ chết."
Cô dùng đôi chân ngắn ngủn của mình đá mạnh, cố gắng phun côn thịt trong người ra, nhưng đáng tiếc chân không chạm đất, không chỗ nào phát lực, ngược lại chủ động nuốt vào sâu hơn, cho Lăng Triệt dưới thân cô thuận lợi đi vào.
⬅ Trước Tiếp ➡