Đồ ăn vặt không còn cách nào cho mèo ăn được nữa, Nguyễn Yếm đi đến ngã tư đường, nhìn bàn tay dính đầy mực của mình, nghĩ xem lát nữ có thể nựng mèo hay không. Gió lạnh len lỏi qua từng kẽ tay của cô, lạnh thấu.
Nguyễn Yếm nhìn thấy đám trẻ đang ngồi chơi với nhau trên mặt đất. Ban đầu cô cũng không cảm thấy có gì không đúng, nhưng sau khi thấy mèo con tam thể vẫn không chịu chui ra, hơn nữa cô còn ngửi thấy mùi máu tươi kỳ quái thoang thoảng quanh đây, trong lòng chùng xuống, nói: "Mấy đứa đang làm gì vậy?"
Đám nhỏ xì xào bàn tán với nhau một lúc, sau đó nhìn cô, rụt rè nói: "Mèo, chết ạ."
Nguyễn Yếm nhìn thấy mèo con kia đang nằm dưới sàn nhà, màu tươi chảy đầy đất.
Là tai nạn xe cộ, chân trước bị nghiền nát, ruột lòi ra ngoài cơ thể, máu thịt toàn thân be bét, cuộn tròn trên mặt đất, nhớp nháp, khô cứng dưới khí trời lạnh lẽo.
Nguyễn Yếm há to miệng, cô cảm thấy bản thân không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào: "Bao lâu rồi?"
"Không biết ạ."
Đứa nhỏ nhìn sắc mặt của cô tái xanh, cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Mấy đứa nhỏ hai mắt nhìn nhau, không biết đứa nào bảo đi về, vì vậy đám nhỏ giải tán, mạnh ai về nhà nấy.
Nguyễn Yếm nhìn mèo con. Cô hẳn nên buồn nôn khi gặp tình huống này, nhưng cô lại không cảm thấy gì. Cô chỉ cảm thấy khó chịu, giống như hô hấp bị dây thừng siết lại.
Nguyễn Yếm ngồi xổm xuống đất, cô không dám giơ tay chạm vào mèo con, tay của cô bị bẩn.
Với khoảng cách này, Nguyễn Yếm có thể trông thấy phần bụng của mèo con đang nằm dưới đất có hơi phập phồng, tuy rất yếu nhưng cô không hề hoa mắt. Trong nháy mắt, hô hấp của Nguyễn Yếm ngừng lại.
Nó còn sống.
Nguyễn Yếm đứng lên, nhìn lượng máu chảy trên đất, suy nghĩ cứu sống mèo con đột nhiên biến mất.
Lạnh lùng cũng tốt, ích kỷ cũng được. Thời khắc này Nguyễn Yếm rất bình tĩnh, dưới tình huống máu tươi đầy đất này chấp nhận sự thật rằng con mèo tam thể kia không cách nào có thể cứu được nữa. Lượng máu nó đã mất và mức độ vết thương của nó đã nói rõ điều này.
Nhưng nó vẫn còn sống.
Nguyễn Yếm không biết vì sao nó lại muốn sống, là dục vọng sinh tồn cơ bản của động vật hay sao?
Nguyễn Yếm nhìn phần bụng nát bét của nó phập phồng, loáng thoáng lộ ra nội tạng đỏ tươi. Cô vuốt ve quai đeo của cặp sách, trong lòng cô giống như bị dao chém từng nhát từng nhát một. "Tao trở lại rồi."
Mèo con không có động tĩnh gì.
Nguyễn Yếm nhìn nó: "Nhưng thế này thì quá đau khổ rồi. Mày rất đau, đau đến mức sống không bằng chết. Vì sao mày phải chịu tội như thế này?"
Cô nói xin lỗi, lặp đi lặp lại nhiều lần, nhưng cuối cùng vẫn ra tay bóp chết mèo con.
Giống như ngắt một chiếc lá, nhẹ nhàng đến thế.
Một sinh mạng đã ra đi.
Nguyễn Yếm ôm mèo con đã chết vào lòng. Khi nó còn sống không có mấy ngày sạch sẽ, sau khi chết thì cả người đầy máu, màu lông bẩn đến mức không nhìn rõ màu lông ban đầu. Nguyễn Yếm nâng ruột của nó lên, trên tay dính đầy máu tươi, vì sao sinh vật chết đi rồi vẫn còn chảy máu?
Cô đứng chờ đèn đỏ ở ngã tư đường, trên mặt không có bất kỳ cảm xúc nào.