Hạ Mạt bất ngờ, ngẩng đầu nhìn anh. Nhưng rất nhanh cô đã phủ nhận suy nghĩ vừa lóe lên trong đầụ
Dù sao, đêm qua anh cũng đã kêu cô tin anh, kết quả thì sao?
Chu Cẩn Nghiêu thấy Hạ Mạt vẫn kháng cự với mình khi khoảng cách của hai người quá gần thì anh cũng không muốn miễn cưỡng cô.
“Em có cần gì không? Tôi sẽ bảo người mang đến.”
“Bàn... bàn chải đánh răng, với cả quần áo...” Hạ Mạt sau khi kinh ngạc vẫn không dám nhìn thẳng Chu Cẩn Nghiêụ
“Được.” Nói xong, anh mở cửa, bước ra ngoài.
Sau chuyện buổi sáng, Hạ Mạt cũng không dám mở cửa phòng nữa, cô chỉ lặng lẽ đợi trong phòng rất lâụ Cảm giác mệt mỏi sau khi ăn no dần kéo đến, chẳng mấy chốc cô đã co người lại, ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, Hạ Mạt bỗng cảm thấy giữa hai chân mình có chút lành lạnh.
Thiếu nữ chậm rãi mở mắt, vừa nhìn xuống dưới, cơ thể lập tức có phản ứng, đầu "cốp" một tiếng đập vào thành giường.
“Đừng cử động.” Chu Cẩn Nghiêu dùng một tay giữ mắt cá chân cô, tay kia thì bôi thuốc mỡ vào giữa hai chân cô.
Hạ Mạt xấu hổ muốn khép chân lại, nhưng lực tay của anh quá mạnh, cô hoàn toàn không thể động đậy.
“Không...”
“Nằm yên, tôi không làm gì em, chỉ bôi thuốc thôi.”
Hạ Mạt không dám phản kháng nữa, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, cố gắng quay đầu nhìn sang chỗ khác.
Quả thật anh không làm gì khác, chỉ là hơi thở trở nên nặng nề lúc bôi thuốc cho cô, sau đó anh kéo tấm chăn mỏng bên cạnh định đắp lên người Hạ Mạt.
Cùng lúc đó, tiếng gõ cửa lại vang lên, anh lên tiếng “Vào đi.”
Người bước vào vẫn là nữ giúp việc buổi sáng mang đồ ăn tới.
Cánh tay phải của nữ giúp việc cầm một bộ ga giường sạch sẽ, tay trái thì xách theo một cái túi rất lớn.
“Để ở đó.” Chu Cẩn Nghiêu ra hiệu để ở cạnh giường, sau đó dùng tấm chăn quấn quanh nửa người dưới của Hạ Mạt rồi ôm cô lên.
Không còn chăn che chắn, Hạ Mạt lúc này mới chú ý thấy trên giường có rất nhiều vết tích, ngoài một ít vết máu nhợt nhạt, còn có những mảng lớn nước loang lổ khắp nơi.
Những dấu vết này, khiến trong đầu cô tua lại cảnh tượng đêm qua.
Cho đến khi nữ giúp việc dọn dẹp giường xong xuôi rời đi, Hạ Mạt vẫn cúi thấp đầu, chỉ hận không thể vùi mặt mình vào ngực anh.
Chu Cẩn Nghiêu nhận ra cô đang ngượng ngùng, tâm tình không hiểu sao có chút khá hơn, anh đặt cô xuống giường.
"Những quần áo này em mặc tạm, mấy ngày nữa tôi dẫn em ra ngoài mua mới."
Ra ngoài...?
Nghe có cơ hội được ra ngoài, Hạ Mạt vui mừng quá đỗi.
Cô dè dặt lấy từ trong túi ra một chiếc váy ngủ, ngại ngùng mặc vào.
Kích cỡ không ngờ lại vừa vặn, chất liệu vải lụa mềm mại, hoàn hảo ôm lấy đường cong cơ thể cô.
Mặc dù chiếc váy không quá dài, nhưng so với chiếc áo thun miễn cưỡng mới che được nửa thân dưới, thì tốt hơn rất nhiềụ
Hạ Mạt âm thầm tính toán, nếu có cơ hội ra ngoài, cô phải tìm cách chạy đến đại sứ quán để cầu cứụ
…
Trong những ngày tiếp theo, Chu Cẩn Nghiêu thật sự không ép Hạ Mạt làm gì nữa.
Mỗi ngày anh đều ra ngoài từ sớm, đến tối muộn mới trở về, tiếp xúc thân thể duy nhất chỉ là ôm cô vào lòng lúc ngủ.
Hoặc đôi khi, tâm tình anh không tệ sẽ trêu cô một chút, Hạ Mạt xem như cũng dần thích nghi được chuyện này, chỉ có cơ thể là ngày càng kỳ quái thôi.
Chỉ là mối quan hệ của hai người rất nhanh đã có chuyển biến, sau khi Chu Cẩn Nghiêu nhận ra Thang Bính Khôn vẫn cử người theo sát anh.
Buổi trưa hôm ấy, vừa tỉnh dậy, Hạ Mạt đã nghe thấy tiếng đàn piano văng vẳng ở dưới lầụ
Cô cầm chiếc áo khoác mà Chu Cẩn Nghiêu để trên lưng ghế, mặc vào rồi kéo lại, lấy hết can đảm đẩy cửa bước ra.
Ngoài cửa không có bóng dáng của người đàn ông cao lớn thường trực. Hạ Mạt thở phào, cẩn thận bước xuống bậc cầu thang.