⬅ Trước Tiếp ➡
Trong tay nữ giúp việc ôm những bộ quần áo vừa mới mua ở trung tâm thương mại. Hạ Mạt nhận lấy, the0 thói quen vẫn nói lời cảm ơn. Nhưng khi nhìn tới những bộ nội y bên tɾong, cô bỗng chốc nhớ đến chiếc váy ngủ mình mặc ban sáng. Ở tɾong túi lục tìm một hồi thì váy ngủ ấy được xếp chỉnh tề đặt ở phía dưới cùng của tất cả quần áo.
Trên mặt Hạ Mạt nhất thời nóng lên, ngay cả trái tim cũng đập nhanh hơn.
Không biết nhân viên bán hàng kia có chú ý tới vết bẩn trên váy không nữa...
Cảm giác mặt đỏ tim đập này còn trở nên mãnh liệt hơn khi cô nhúng váy vào nước rồi bắt đầu vò.
Dù rấtkhông muốn nhưng Hạ Mạt vẫn vô thức nhớ lại cảnh buổi chiều ở tɾong xe, Chu Cẩn Nghiêu cúi mắt, cẩn thận phủ áo khoác lên người cô, còn có hình ảnh anh đưa đũa về phía cô, ngữ khí bình thản hỏi cô thích ăn món nào.
Chu Cẩn Nghiêụ.. hình như anh không giống với những người khác ở đây.
Trên cánh tay anh không có vết tiêm chích ma túy, cảm xúc anh cũng luôn ổn định, không có dáng vẻ hung hãn điên cuồng của những người nghiện ma túy.
Hạ Mạt khẽ lắc đầu, ép mình không được nghĩ tới anh nữa, cô dùng tay dính nước vỗ nhẹ lên gò má nóng ran, sau đó cẩn thận vò sach vết bẩn trên váy, phơi lên.
Lát sau, Hạ Mạt cởi bỏ quần áo trên người, mở vòi sen tắm rửa. Cả ngày bị vắt kiệt sức cả về tinh thần lẫn thể xác nên tắm xong, vừa nằm lên chiếc giường mềm mại cô đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
...
Lúc Chu Cẩn Nghiêu trở về, liếc mắt một cái đã thấy thiếu nữ ngoan ngoãn ngủ trên giường, bộ dáng lúc ngủ của cô yên tĩnh, không như con nhím nhỏ sợ hãi xù lông nữa, càng không phòng bị với người xung quanh.
Anh đến bên giường, nhẹ nhàng kéo tấm chăn đắp lên người Hạ Mạt. Quan sát cô ngủ một lúc, Chu Cẩn Nghiêu mới dời bước đến gần cửa sổ, mở hé cửa rồi châm một điếu thuốc.
Buổi chiều sau khi rời khỏi phòng, anh đi tìm Thang Bính Khôn, Nhu Khang đã đem chuyện có nội gián của cảnh sát nói cho ông ta biết từ đầu đến đuôi. Khi anh đến nơi thấy trên bàn trống trải đặt lượng lớn ma túy trắng cùng những bằng chứng được bọc tɾong túi nhựa.
Nhìn thấy anh, Thang Bính Khôn cười ôn hòa như ngày thường, còn hỏi anh có hài lòng với cô gái Trung Quốc ông ta mua hay không, bữa tiệc ngày mai có thể đưa cô đến tham gia. Từ đầu đến cuối, ông ta không hề đề cập tới chuyện nội gián của cảnh sát bị Nhu Khang giết chết.
Chu Cẩn Nghiêu the0 Thang Bính Khôn thời gian không dài nhưng anh hiểu lão cáo g͙ià này, ông ta nhất định đã liên lạc được với kẻ đứng đằng sau chuyện này.
Về phần người đàn ông đã chết, thật ra cũng không tính là nội gián gì. Từ ngày đầu tiên hắn làm thủ hạ của anh, Chu Cẩn Nghiêu đã nhận ra chỗ khác thường. Mà người phía sau hắn, tựa hồ cũng không có ý định che dấu, cứ như vậy công khai đem hắn sắp xếp đến chỗ anh, sau đó lại trùng hợp đánh mất một lô hàng lớn, để cho hắn nhanh chóng bại lộ.
Mới đầu, tɾong lòng Chu Cẩn Nghiêu chỉ có một suy đoán mơ hồ, nhưng sau khi anh nhìn thấy danh sách những người tham dự tɾong bữa tiệc mà Thang Bính Khôn đưa cho anh, suy đoán này lại biến thành khẳng định.
Cái tên đầu tiên tɾong danh sách là Nguyên Văn Trạch, con trai út của Nguyên Hoa Trung – Cục trưởng Cục Cảnh sát Ngoại tỉnh.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, lô hàng bị mất lúc này hẳn đang tɾong tay Nguyên Hoa Trung. Đối phương muốn được chia một phần tɾong đế quốc ma túy của Thang Bính Khôn, hơn nữa còn thông qua phương thức này, trắng trợn nói cho bọn họ biết, các người không có quyền từ chối.
Đường dây ma túy này ngày càng trở nên phức tạp, hiện tại còn liên lụy đến Hạ Mạt – một cô gái vô tội khi không bị cuốn vào vì anh.
⬅ Trước Tiếp ➡