⬅ Trước Tiếp ➡
"Oanh " Một tiếng động lớn vang lên, giống như âm thanh của những chiếc đèn trong sân vận động được bật sáng. Từ khe hở của tấm vải bịt mắt, Hạ Mạt thoáng nhìn thấy một tia sáng le lói.
Mặt sàn tiếp tục xoay, đưa cô đối diện với một hướng khác.
"Chào mừng các vị khách quý đã đến với buổi đấu giá tối nay " Phía trên truyền đến giọng nói bằng tiếng Anh đầy từ tính, nhưng nội dung lại khiến Hạ Mạt như rơi vào hầm băng.
Đấu giá?
“Không Không Làm ơn Xin các người ”
“Xin các người hãy thả tôi ” Hạ Mạt không kịp suy nghĩ, lập tức lớn tiếng cầu cứụ
Nhưng tiếng kêu cứu của cô hoàn toàn bị những âm thanh đinh tai nhức óc của tiếng phát thanh chôn vùi.
"Vị khách số 1 ra giá 100 nghìn đô la Mỹ "
Giọng nói ấy lạnh lùng và vô cảm như một cỗ máy.
"Vị khách số 5 ra giá 400 nghìn đô la Mỹ "
"Vị khách số 7 ra giá 600 nghìn đô la Mỹ Ôi Có vẻ tối nay có rất nhiều vị khách muốn sở hữu cô gái xinh đẹp của chúng ta "
"1 triệu 1 triệu đô la Mỹ Vị khách số 8 ra giá 1 triệu đô la Mỹ Đây là mức giá cao nhất của buổi đấu giá đêm nay ” Giọng nói vốn bình thản đột ngột cao lên, ngay sau đó, người chủ trì tiếp tục truy vấn "Xin hỏi còn ai muốn ra giá cao hơn không? "
Hiện trường vang lên tiếng xì xầm bàn tán.
Cho đến khi tiếng chuông đếm ngược 10 giây kết thúc, Hạ Mạt nghe thấy người chủ trì vui vẻ tuyên bố “Chúc mừng vị khách số 8 đã mua được vật phẩm đấu giá đêm nay ”
Hạ Mạt kêu cứu khản cả giọng. Lúc đôi tay cố định trên tường được thả ra, cô gần như ngã quỵ, nhưng vẫn còn ôm một chút hy vọng cuối cùng. Cô không ngừng van nài bọn họ “Làm ơn, xin các người, thả tôi về nhà… xin các người ”
Mặc dù đã được cởi trói, nhưng cơ thể lại vì kiệt sức mà khuỵu xuống đất. Giờ phút này, trái tim thiếu nữ vừa hoảng loạn vừa sợ hãi, nước mắt không kìm được mà chảy xuống liên tục, cổ họng cũng khô khốc vì kêu cứu trong thời gian dài, khiến miệng cô như tràn ngập vị máu tanh.
“Xin các người Xin các người… thả tôi…”
“Làm cho cô ta im miệng đi.”
Lời vừa dứt, sau gáy Hạ Mạt lập tức bị một cú đánh mạnh khiến cả người cô đổ gục, hoàn toàn ngất đi.

"Đi thẳng Nhanh lên "
Giọng nói bằng tiếng Trung lơ lớ vang lên từ phía saụ
Hạ Mạt bị đẩy mạnh, loạng choạng bước đến trước cánh cửa của một căn phòng.
“Anh Nghiêu, đây là món quà mà ông chủ đặc biệt mua cho anh ”
“Dùng hết 1 triệu đô la mỹ để mua cô gái Trung Quốc này ”
Người đàn ông nhíu mày, quan sát cô gái đang bị bịt mắt bằng tấm vải đen.
Dường như nhận ra sự không hài lòng của anh, Phụng Cát tươi cười nịnh nọt "Anh Nghiêu, anh yên tâm, hàng này tuyệt đối sạch sẽ Là sinh viên đại học thuần khiết, bảo đảm còn non nớt."
Ánh mắt Phụng Cát khẽ liếc qua làn da trắng ngần lộ ra từ cơ thể của Hạ Mạt, đầy vẻ tham lam.
Người đàn ông không biểu lộ cảm xúc, liếc nhìn Phụng Cát một cách lạnh lùng "Được rồi, ra ngoài đi."
Hạ Mạt bị người đàn ông kéo vào trong phòng, anh đưa tay gỡ tấm vải đen bịt mắt của cô ra.
Ánh sáng bất ngờ khiến Hạ Mạt không kịp thích nghi, cô bối rối nheo mắt. Sau đó gần như ngay lập tức, cô quỳ sụp xuống, khóc lóc cầu xin "Làm ơn... làm ơn thả tôi đi... tôi, tôi muốn về nhà... cầu xin anh..."
Nước mắt nhòe đi khiến cô không thể nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông trước mặt. Trong phòng vang lên giọng nói run rẩy của cô, đều là tiếng cầu xin "Tôi vẫn còn đi học... tôi, tôi không tự nguyện đến đây. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra… làm ơn, làm ơn thả tôi đi… tôi xin anh."
Người đàn ông không đáp lời. Anh đi ra phía sau, tháo dây thừng đang trói chặt hai tay cô.
⬅ Trước Tiếp ➡