Nghe lời nói của cậu nhân viên, Hạ Mạt có chút bất ngờ, nhưng không kịp để tâm hay ngượng ngùng. Tâm trí cô chỉ muốn nhanh chóng tìm một chỗ ngồi, tránh cho việc phần dưới "trống trơn" của mình bị lộ.
Chu Cẩn Nghiêu cũng không nhiều lời, gọi món xong thì ôm Hạ Mạt đến ngồi ở một góc khuất.
Chẳng mấy chốc, cậu nhân viên đã mang lên mấy bát mì nhỏ.
Hạ Mạt mở to hai mắt "Cái này... nhiều như vậy sao?"
Cậu nhân viên cười giải thích “Đây là mì thuyền, mỗi bát có mỗi hương vị và sợi mì khác nhau, lượng mì cũng ít hơn mì ở Trung Quốc nhiềụ”
Chu Cẩn Nghiêu cầm đôi đũa đưa cho cô "Nếm thử xem em thích ăn loại nào."
Hạ Mạt cúi đầu nhìn, chọn một chén mì thịt bò cách mình gần nhất, ăn từng miếng nhỏ.
Nước dùng rất thơm, viên thịt bò thì dai và mềm.
Lượng mì đúng như lời cậu nhân viên nói, chỉ cần gắp vài đũa đã thấy đáy.
Ăn xong bát đầu tiên, ánh mắt của cậu nhân viên khiến Hạ Mạt có chút ngại. Cô lấy giấy lau vệt nước súp trên miệng, tiếng hỏi của cậu nhân viên liền dồn dập “Chị xinh đẹp, thế nào? Ngon không?”
Cậu ta nhìn cô với ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Thấy Hạ Mạt khẽ gật đầu, cậu nhân viên cười rạng rỡ, vội đẩy một bát mì sợi to với nước súp Tom Yum về phía cô.
“Chị thử bát này đi, súp Tom Yum với thịt heo và hủ tiếụ Ngày đầu tiên em đến đây, chị Phương đã làm cho em ăn bát này, đến giờ em vẫn thấy đây là loại mì thuyền ngon nhất ở Thái Lan ”
Hạ Mạt mím môi, nhìn Chu Cẩn Nghiêụ Thấy anh không động đũa, cô khẽ đẩy những bát còn lại về phía anh “Anh không ăn sao?”
Khóe miệng Chu Cẩn Nghiêu nhếch lên một chút, giống như đang cười, hàm ý nói “Vừa mới ăn no.”
Hạ Mạt “…”
Nhân viên không hiểu, hỏi lại “Anh Nghiêu, em còn bảo đầu bếp làm một bát mì vàng nữa, anh ăn ở nhà rồi sao?”
‘’Ừ." Rõ ràng là đang trả lời vấn đề của cậu nhân viên, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi người Hạ Mạt.
Còn cô thì suýt nữa bị anh làm cho mắc nghẹn.
Ăn xong hai bát mì, bụng nhỏ của Hạ Mạt cũng có chút phồng lên.
Chu Cẩn Nghiêu tính tiền xong, dặn nhân viên gói những bát mì còn lại cùng bát mì vàng kia gửi đến chỗ anh.
“Anh Nghiêu Anh yên tâm, mì chắc chắn sẽ được đưa đến trước hai người ”
Sau đó, Chu Cẩn Nghiêu chở Hạ Mạt đến một trung tâm thương mại tên Central Festival.
Trong cửa hàng quần áo, Hạ Mạt chọn một chiếc váy màu trắng nhẹ, nhưng lại ngập ngừng nhìn sang cửa hàng nội y ở đối diện.
Tuy rằng phía dưới vẫn đang buộc áo khoác của Chu Cẩn Nghiêu, nhưng cô "trống không" ra ngoài thế này, còn ở trung tâm thương mại có nhiều người qua lại, ánh mắt mỗi người đi ngang qua trong lúc lơ đãng đều làm cho cô cảm thấy đặc biệt không được tự nhiên.
Chu Cẩn Nghiêu nhìn qua kích cỡ chiếc váy cô đang cầm, rồi đưa tay lấy mỗi loại trên kệ một chiếc.
“Không cần nhiều vậy…”
Chu Cẩn Nghiêu nghiêng đầu nhìn cô một cái, Hạ Mạt lập tức im bặt, không dám từ chối nữa, ngoan ngoãn đi theo phía sau anh, chờ anh thanh toán.
Rõ ràng trong mắt người đàn ông có ý cười nhưng lướt qua rất nhanh, Hạ Mạt lại đang cúi thấp đầu nên càng không thể nhìn thấy.
Một tay Chu Cẩn Nghiêu xách túi, một tay ôm eo Hạ Mạt đến cửa hàng nội y ở đối diện.
Nhân viên bán hàng là một sinh viên Trung Quốc đang làm thêm, liên tục khen dáng người Hạ Mạt đẹp, vừa nói vừa chọn không ít kiểu dáng nội y mới mang vào phòng thử đồ cho cô.
Chu Cẩn Nghiêu thì thản nhiên ngồi trên sofa trước cửa phòng thử đồ chơi điện thoại.
Kiểu dáng nội y của nhân viên bán hàng lấy đều rất đẹp, chỉ là lúc mặc không tiện lắm.