Hứa Huyên Thảo ngồi xổm xuống, sờ tới sờ lui trên mặt đất, muốn nhặt một ít cây thuốc lên: "Ta không có cố ý.."
Trên đầu có một cái tay có đốt ngón tay hiện rõ ràng, kéo lá thuốc dính lên tóc nàng.
Hắn cười trầm thấp rồi nói: "Sao lại làm lộn xộn thế này."
Hứa Huyên Thảo hơi hơi sửng sốt, cảm nhận được hắn đang ôn nhu phủi vụn thuốc trên xiêm y của nàng, sau đó lại quấn miếng băng gạc đã hơi lỏng của nàng lại một lần nữa.
Giọng nói của hắn mềm nhẹ như gió: "Độc còn lại trong mắt ngươi chưa mất hẳn, cần phải đắp bảy ngày nữa mới có thể khôi phục, thời gian này phải chữa thương cho tốt."
Trong lòng Hứa Huyên Thảo xẹt qua một chút khác thường.
Thấy nàng gây chuyện mà còn ấm áp như vậy với nàng, càng khiến nàng cảm thấy áy náy.
Hứa Huyên Thảo giải thích với hắn: "Ân công, vừa nãy ta cho rằng ngươi là xà yêu, mới gây ra những chuyện đó.."
"Đừng gọi ta là ân công." Hắn cười một cái: "Ta tên Bạch Tự Cẩn, là một đại phu tầm thường ở phủ Lâm An."
Hứa Huyên Thảo hỏi: "Những cây thuốc kia của ngươi phải làm sao bây giờ?"
"Chút việc nhỏ thôi, sẽ tự có người dọn dẹp giúp ta, ngươi về phòng nghỉ ngơi trước đi." Bàn tay của hắn lướt qua gò má nàng, mang theo một luồng gió mát.
Bị gió phất qua mặt, Hứa Huyên Thảo chợt thấy buồn ngủ, cả người như mất hết sức lực, mềm nhũn ngã xuống hôn mê mất.
Bạch Tự Cẩn thuận tay tiếp lấy cơ thể nàng, vững vàng đỡ vào ngực.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một con thanh xà thon dài phi thẳng xuống từ nhánh cây, hé răng nanh táp lên cổ Hứa Huyên Thảo.
Bạch Tự Cẩn vung tay áo, bàn tay đánh lên đầu thanh xà như sấm chớp, hất nó ra bụi cỏ.
"Không được chạm vào nàng!"
Thanh xà bị ném vào lùm cỏ, giống như sợi dây thừng xanh biếc treo lên cành cây, đầu rắn lắc lư phun ra tiếng người, răng nanh bén đến đáng sợ.
Có điều đuôi rắn lại quấn từng vòng vải bố trắng, khiến bộ dáng của hắn có chút buồn cười.
"A a a, lão tử muốn giết nữ nhân thối này!"
Thanh xà vốn định nhân lúc Hứa Huyên Thảo hôn mê, lén chui vào nhà giết người, ai ngờ lại khiến nàng cảm nhận được yêu khí.
Ánh mắt Bạch Tự Cẩn đanh lại: "Không phải ta đã cảnh cáo ngươi, yêu khí của ngươi nặng nề, không thế tới gần nàng sao?"
Thanh xà gục đầu, giọng nói thấp hơn vài phần: "Ca, nàng là đạo sĩ Phái Quy Vân, xem chúng ta như mãnh thú, ngày nào cũng nuối muốn giết sạch Yêu tộc."
Bạch Tự Cẩn lạnh nhạt nói: "Nghe nói ngươi gây ra không ít phiền toái ở phủ Lâm An, ngươi bị nàng đuổi giết cũng là chuyện dễ hiểu."
Thanh xà lạc giọng: "Nữ nhân này còn trẻ mà đạo pháp đã vô cùng tàn nhẫn. Không bằng nhổ cỏ tận gốc, diệt trừ hậu hoạn!"
Bạch Tự Cẩn rũ mắt nhìn chăm chú cô nương trong lồng ngực, gương mặt nàng hồng hào đầy đặn, da thịt vô cùng mịn màng, đầu tựa vào lồng ngực rộng lớn của hắn, dáng vẻ cực kỳ ngoan ngoãn.
"Cùng lắm chỉ là một cô nương thôi."
Thanh xà híp híp mắt: "Ca, vì sao phải cứu nàng? Đừng nói ta rằng ca coi trọng nàng đấy."
Thật ra thanh xà chỉ nói đùa mà thôi. Hắn biết với đạo hạnh sâu không thấy đáy của Bạch Tự Cẩn thì tuyệt đối không thể nào dễ dàng động lòng.